"Ta muốn trở lại!" Tử Tiêu Không đứng trên tế đàn, mái tóc tím bay loạn trong gió, con ngươi b*n r* thần mang trong veo, hắn vô cùng điên cuồng.
Hắn là một con Chân hống, muốn thu Thạch Hạo làm người hầu thế nhưng lại bị đối phương cưỡi trên lưng, còn muốn bắt mình làm tọa kỵ nên đã khiến Tử Tiêu Khôn phát điên, nhục nhã vô cùng.
"Quay lại đi." Bên ngoài bí cảnh, trong hư không, một ông lão gầy gò ngồi xếp bằng nơi đó thế nhưng khi chớp mắt, ánh tím như tia chớp, sắc bén kinh người khiến người khác đều rùng mình.
Tóc của hắn rất ít, vẻ già nua trên mặt, ngăn cản lại Chân hống tử kim, nói: "Ngươi trở lại cũng không phải là đối thủ của người ta, không được l* m*ng, nơi này không có cơ duyên dành cho ngươi."
Tử Tiêu Khôn nghe thế thì sắc mặt đỏ bùng, muốn phản bác thế nhưng khi há miệng chỉ nói được hai chữ, nói: "Lão tổ!"
Mọi người nghe thấy thế thì thất kinh, sau đó là ồ lên, bộ tộc Chân hống tử kim cũng có một lão tổ, hắn ta cũng tới? Chuyện nào tạo nên chấn động, đây là một cự phách từ thời thái cổ!
Liên quan tới hắn tuyệt đối là một truyền kỳ, tộc Chân hống hé miệng hét một tiếng thì có thể khiến nhật nguyệt ở thiên ngoại rơi rụng, đây chính là truyền thuyết do hắn tạo nên.
Trận chiến năm đó, hắn hét lớn một tiếng khiến đối thủ bỏ mạng, trong đó cũng không thiếu Giáo chủ, khiến ngân nguyệt và ngôi sao của vực ngoại rơi xuống, thần uy cái thế!
Khó tin nhất chính là, nhìn thì tưởng tuổi thọ của hắn đã cạn thế nhưng vẫn còn sống!
Năm tháng dài đằng đẵng qua đi, trời mới biết hiện tại hắn đáng sợ tới dường nào rồi.
Đây là cự hung thái cổ nổi danh cùng với lão tổ Thao thiết, trong tình huồng bình thường thì rất ít khi xuất hiện, thế gian này ít có ai nhìn thấy bóng dáng của hắn.
"Tử Mông huynh, tiểu bối muốn đi rèn luyện thì cứ để hắn đi, không bằng ta cho hắn thêm một miếng mệnh phù răng thú." Bất lão Thiên tôn xuất hiện, người cũng như tên, trông chỉ có mười tám mười chín tổi, trẻ tuổi và nhiệt huyết, đồng thời tướng mạo cũng vô cùng đẹp trai, chỉ là trong mắt có từng điểm tang thương.
"Quên đi, đây không hợp quy củ, hơn nữa hắn tuy rằng xưng là chí tôn trẻ tuổi Hống tộc thế nhưng vẫn thua sơ đại một đoạn. Bộ tộc ta thật sự không có người nối nghiệp rồi." Lão Hống cảm thán.
Bên cạnh, Tử Tiêu Khôn mặt mày xanh lét, thế nhưng cũng không dám phản bác câu nào.
"Đúng là thứ không có chí tiến thủ, chỉ biết cặp kè với nô bộc của người ta, như vậy mà cũng dám xứng đi tranh bá, dám xưng tôn trước mặt kẻ khác?" Lão Hống Tử Mông liếc nhìn hắn, khiến Tử Tiêu Khôn chấn động hai tai, sắc mặt trắng bệch.
Hắn muốn hét lớn, hắn làm như thế cũng vì kiếm chút mặt mũi, muốn kết bạn cùng với truyền nhân của Tiên điện, không muốn đắc tội với người hầu của hắn thế nhưng những lời này không cách nào phát ra được.