Lời này vừa ra, bất kể là thiếu nữ với dáng người cảm động, hay là Trần Thanh hoặc Chân hống tử kim cũng biến sắc, đây quá tự phụ, một người dám độc chiến với ba người bọn hắn!
"Ngươi tưởng mình là Tiên vương chuyển thế hả?" Trần Thanh quát lớn, tràn ngập địch ý với Thạch Hạo, hắn sớm đã muốn ra tay rồi.
"Có người gọi là là Ma vương." Thạch Hạo cười nhạt, một bước tiến tới khiến hồ nước bắt đầu run rẩy, tiếng bước chân của hắn có một loại nhịp điệu kỳ lại.
Tiếp sau đó thì cứ như là đạo âm khiến thiên hạ cũng cộng hưởng theo, một luồng uy áp mênh mông dâng trào, chấn động lòng người.
Bụp!
Xa xa, hai tên sinh linh canh gác đều rất mạnh mẽ, là Tôn giả cảnh thế nhưng khi nghe thấy tiếng bước chân này thì lại ho ra đầy máu, lảo đảo thối lui.
Sắc mặt bọn họ trắng bệch, đây là người nào, chỉ mỗi bước chân mà đã có thể đánh bại địch?
Hiển nhiên, đây là một loại "thế", ngoài ta còn ai, quân lâm thiên hạ!
"Đạo huynh, thật sự rất có khí phách, bội phục!" Cô dáng với dáng người khó tả cười nói, vóc dáng uyển chuyển, xinh đẹp mê người, cả người đều đang phát sáng, lúc nào cũng có thể ra tay.
"Dễ bàn." Thạch Hạo bình tĩnh đáp thế nhưng vẫn bước về trước, tiếng bước chân đó vẫn đang vang lên, cảm giác tiết tấu tăng mạnh, dường như là trống thần của thiên đình đang vang mạnh.
"Tên người hầu, ngươi quá mức kiêu ngạo, hôm nay tất đánh gãy xương ngươi!" Chân hống tử kim mở miệng, hắn rít gào, ầm, trong hư không xuất hiện một bí bảo phát ra ánh sao vô tận bao phủ lấy Thạch Hạo.
Đó là một sợi dây thừng sáng lấp lánh, cứ như là Ly long đang bay giữa trời cao muốn trói buộc Thạch Hạo lại, đồng thời trên mặt đất còn có những trận văn sáng rực lên, bắt đầu giết về hắn.
"Răng rắc!"
Một tia chớp nổ tung, một cây bảo xử dài hơn nửa xích hiện ra, xương cốt trắng bóng, đây chính là binh khí mà Thạch Hạo mang từ hạ giới lên, nó chặng lại sợi dây thừng kia.
Sau đó, bảo xử xương trắng nện mạnh lên trên mặt đất, phá nát trận pháp.
"Hả, pháp khí Chân thần?" Ánh mắt của Chân hống tử kim sáng rực, bí bảo của hắn - Khốn thần tác cũng là binh khí ở cấp bậc này, lúc này nó đã bị chặn lại.
Vào lúc này, những con ngân lông dài hơn nửa mét đang bơi lội trong hồ nước trong veo kia chấn kinh, nhanh chóng trốn vào nơi sâu biến mất không thấy tăm hơi.
"Nếu như thánh dược của ta sợ quá chạy mất thì sẽ lấy máu của ngươi để luyện dược." Chân hống tử kim nói, thân hình cao lớn, tóc tím rối bời, con ngươi khiếp người.
"Ai nói thứ kia là dược của ngươi, Ngân long liên là của ta." Thạch Hạo nói.
"Các ngươi lùi lại, để ta tới!" Trần Thanh mở miệng, hắn từng bị Thạch Hạo đạp thẳng trên đầu nên luôn muốn tự tay đánh bại hắn, nếu không khó mà nuốt trôi nổi hận này.
"Chỉ là tên đầy tớ mà thôi, người khác khen ngươi vài câu thì tưởng mình có thể đứng ngang hàng với chí tôn trẻ tuổi à? Không biết trời cao đất rộng." Thạch Hạo lạnh nhạt nói.
Trần Thanh giận giữ, sắc mặt u ám, ánh mắt nham hiểm, mặc dù hắn là người hầu của vị đại nhân tuổi trẻ của Tiên điện thế nhưng cũng được đặt ngang hàng với các thần thử thánh nữ, ai dám xem thường hắn như thế?
Hào quang lóe lên, trong tay hắn xuất hiện một cây cung lớn màu tím, mũi tên tỏa ra thần mang, chớp mắt gài tên, hàn ý bùng phát.
"Chọc người của Tiên điện, dù là thánh tử một giáo cũng khó có thể sống, nhìn xem ta giết ngươi như thế nào nè."
Trần Thanh mở cung, chỉ trong nháy mắt bão táp vù vù, mũi tên hóa thành một cầu vòng kinh thiên kèm theo là ánh chớp, bóng mờ thần ma, vô cùng đáng sợ.
Trong hư không, tiếng vù vù điếc tai, sấm chớp vang dội, bùng phát ra các loại dị tượng!
Đây là một mũi sát tiễn, muốn một chiêu lấy luôn mạng Thạch Hạo, hắn không lưu chút hậu chiêu nào, tình cảnh rất đáng sợ.
Ở bên cạnh, cô gái cùng Chân hống tử kim không khỏi gật đầu, có thể b*n r* một tiễn đó thì quả thật phi phàm, đủ để g**t ch*t Tôn giả mạnh mẽ.