Trong lòng núi, Thạch Hạo đứng thẳng, động thiên duy nhất cũng không phải rất lớn mà chỉ bao phủ đủ bản thân hắn, ánh sáng lấp lánh như ánh bình minh khiến mỗi sợi tóc đều nhiễm phải ào quag óng ánh.
Lúc này, hắn trong sáng thánh khiết, huyết nhục sáng rực, xương cốt lấp lánh, lưu chuyển một luồng khí chất xuất trần, cứ như là một vị "trích tiên" xuất thế vây!
Thế nhưng, khi hắn hơi vận thần lực thì lập tức có vô tận tinh lực dâng lên, cuồn cuộn trào ra ngào, chấn cho cả ngọn núi rung động nhanh chóng rạn nứt.
Tĩnh thì như cây sen cắm rễ dưới mặt hồ, động thì như thần ma nhảy múi giữa trời cao, mọi cử động đều có một uy thế lớn lao kinh sợ bốn phía.
"Vèo!"
Thạch Hạo bước ra một bước, cứ như là tên rời cung biến mất ngay tại chỗ, nhanh tới mức khó mà tin nổi.
Sau một khắc, núi lớn rạn nứt, một thiếu niên dùng hai tay tách ngọn núi ra, từ trong khe hở xuất hiện, thanh tú và linh động, không phát uy thì cũng chẳng ai biết, hắn cứ như là một con khủng long đang ngủ say vậy.
Một tiếng hót vang, một con ác điểu từ không trung lao nhanh xuống, cánh chim tỏa ra ánh đen cứ như được tạo thành từ kim loại vậy, nó mang theo vẻ hung ác lao nhanh xuống, lông cánh kích nát rất nhiều ngọn núi.
Thạch Hạo ngửa đầu, nhìn con ác điểu từ thái cổ đầy hung ác đang lao về mình thì chẳng hề nhúc nhích, đứng yên nơi đó.
Động thiên duy nhất phát sáng bao phủ nó bên trong, tiên hà lấp lánh, ráng lành lưu chuyển khiến hắn thần thánh và siêu nhiên, ánh mắt trong suốt, tóc đen phấp phới theo gió.
Ầm!
Núi rung đất chuyển, con ác điểu kia lao nhanh xuống mang theo uy thế có thể phá nát núi non, lực lớn vô cùng khiến cho ngọn núi nhanh chóng nứt thành bốn, thế nhưng bóng người bên dưới kia lại bất động như thường.
Đồng thời, nó rơi vào trong vòng sáng của động thiên cứ như là sa vào đầm lầy không cách nào thoát khỏi, bị trói buộc và giam cầm.
Con ác điểu này hoảng sợ, nó là cầm vương quanh khu này, tu hành đã mấy trăm năm, đạo hạnh cao thâm, có thể g**t ch*t các mãnh thú thánh cầm, nhưng giờ lại bị cố định như thế.
Thạch Hạo xách cổ nó lên, nói: "Muốn ăn ta?"
Con ác điểu màu đen sợ hãi, nhẹ giọng gào thét, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hoàng, run hết cả người, tên này quá kinh khủng!
Thạch Hạo liếc nhìn nó, sau đó ném thằng lên trời cao, nói: "Tránh xa ta một chút."
Con hung cầm màu đen cứ như được ân xá, thân là cầm vương trong khu vực này nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải chuyện đáng sợ như vậy, nhanh chóng giương cánh kích thiên chớp mắt đã chạy trốn không thấy bóng hình.
Thạch Hạo cất bước, một bước là mấy trăm trượng, biến mất trong dãy núi này.
"Gào..." Trên đường, cự nhân màu vàng xuất hiện cao tới mười trượng, bên ngoài thân thể là lớp lông vàng rậm rạp, vô cùng hung ác, trong tay cầm thạch bổng đạp mạnh về phía Thạch Hạo.
Thạch Hạo ngẩng đầu, chỉ ra một chỉ chặn lại thạch bổng dài sáu bảy trượng kia lại, khiến nó không thể tới gần được.
Cự nhân màu vàng ngạc nhiên, sức mạnh này lớn cỡ nào? Sợ còn mạnh hơn kim thân của Tôn giả cảnh không biết bao nhiêu lần khiến nó run rẩy cả người.