Thạch Hạo kinh ngạc, vì sao? Đột nhiên hắn lại gặp hai cố nhân, tất cả đều cùng hiện thân.
Chủ thân Nguyệt Thiền mái tóc đen lấp lánh buông xoã xuống chiếc cổ trắng ngần, cặp mi rất dài, linh thân rực rỡ hào quang phi phàm, là một mỹ nhân tuyệt trần.
Lần này gặp lại, trong lòng Thạch Hạo bỗng xuất hiện cảm khác khó tả, từng bắt được thứ thân của nàng, trong đêm động phòng hoa chúc thì quyến rũ xinh đẹp.
Hiện tại, với khoảng cách gần như vầy, gương mặt trái xoan, đôi môi kiều diễm, ánh mắt như trăng, hô hấp cũng có thể cảm nhận được, tự nhiên sẽ phải ngắm nhìn.
Chủ thân Nguyệt Thiền nhìn về phía Thạch Hạo lộ vẻ khác thường, nàng rất khó hiểu, trước giờ chưa từng thấy qua thiếu niên thanh tú này, vì sao khi nhìn lại thì trong lòng nổi nên gợn sóng khó tả?
Nàng toả ra thần thức để quan sát thật kỹ, muốn hiểu toàn bộ về thiếu niên kia.
Thạch Hạo phát hiện nàng càng lợi hại hơn xưa, sức mạnh thần thức cũng đã vượt qua đồng đại, trong mi tâm của nàng tựa như có một vầng minh nguyệt rực rỡ hoàn mỹ, mang theo một luồng khí tức của thần linh.
Hắn vẫn hoài nghi, trong thức hải của Nguyệt Thiền có thể có một vị nữ thần đang ngủ say!
"Ta thừa nhận rằng, ta rất mạnh mẽ, oai hùng cái thế, nhưng mà nàng cũng không cần dùng ánh mắt đó nhìn ta đâu?" Thạch Hạo mỉm cười nói.
Nguyệt Thiền kinh ngạc, nàng nhìn thấy tuấn kiệt tuổi trẻ này không có luống cuống chân tay mà lại biểu đạt vẻ bất phàm của bản thân, lại còn trêu chọc ngay trước mặt nàng.
Cặp mắt của nãng khẽ đảo, hé bờ môi đỏ: "Đạo huynh, con trùng vương này có tác dụng lớn với ta, có thể hay không nhường lại? Ta sẽ bồi thường một món khác."
"Không thể, nó cũng có tác dụng lớn với ta!" Thạch Hạo từ chối thẳng.
Dây cung run lên, người thanh niên trẻ tuổi đến từ Tiên điện cầm đại cung, ánh mắt thâm thuý, tia sát khí lộ ra ảnh hưởng tới thần tiễn trong tay.
"Ta khuyên ngươi nên cách xa ta một chút!" Thạch Hạo liếc hắn.
Chàng trai trẻ tuổi khí vũ hiên ngang, vóc người rao ráo, tóc đen buông xoã, hai mắt có thần, anh tư siêu phàm, có tin đồn hắn cũng chẳng kém thiên kiêu trẻ tuổi của các tộc là mấy.
Bất kể nơi nào hắn tới thì các giáo đều kính lễ không dám đắc tội, hắn mặc dù là người hầu của địa nhân tuổi trẻ Tiên điện thế nhưng địa vị lại rất cao.
"Ngươi đang nói chuyện với ta à?" Trần Thanh mở miệng lộ ra hàm răng trắng như tuyết, miệng lộ nụ cười gằng còn có chút tự tin, nói: "Ngươi sẽ hối hận đó!"
Thân thể của hắn phát sáng, phù văn trên mũi tên lấp loé lộ ra luồng sát ý kinh thiên.
"Chậm đã" Nguyệt Thiền ngăn cản hắn lại, không muốn hắn động thủ, luôn cảm thấy chàng trai trước mắt này không cách nào nhìn ra được, rất không bình thường.
"Con trùng vương này, ta muốn." Đúng lúc này, Tần Hạo mở miệng, trên người hắn mặc chiến y Trường sinh, giơ tay nhấc chân đều có phong thái hơn người.
Lúc này, toàn thân hắn có một lớp ánh sáng thần thánh, giáp trụ bóng lưỡng, tuy tuổi không lớn thế nhưng khí chất lại ung dung, vô cùng tự tin nhìn chằm chằm Thạch Hạo.
Thạch Hạo sắc mặt bình tĩnh, mặc dù là đệ đệ của mình nhưng hiện tại sẽ không nhường, bởi vì con trùng vương này có tác dụng cực lớn với hắn, cũng không không thể tranh.