Tộc độ của Thạch Hạo cực nhanh cứ như tia chớp cắt phá trời cao, hắn không ngừng trốn chạy, đã đuổi kịp mười mấy người đã rời đi trước kia.
"Ồ, Ma vương huynh, ngươi cũng trốn ra rồi à, vừa nãy nguy hiểm thật đó." Có người mừng rỡ nói.
"Đạo huynh quả nhiên lợi hại, trong tình huống nguy hiểm vậy mà vẫn tự vệ được, bình yên trở lại." Có người than thở, thật sự phục sát đất.
Tới cuối cùng, chỉ còn mười mấy người còn sống sót chạy ra, những người khác đều chết cả.
"May mắn mà thôi, cửu tử nhất sinh, gian nan trốn thoát." Thạch Hạo khiêm tốn, hắn cũng không muốn giải thích gì nhiều, tờ giấy màu vàng kia tuyệt đối bất phàm nên không không muốn người khác biết tới.
Theo việc hoàng kim sơn sụp đổ, lôi kích mộc phục sinh, trận pháp trăm dặm xung quanh đều phá huỷ và tan rã, mọi người một đường chạy trốn, thuận lợi thoát khỏi hiểm địa.
"Rốt cuộc cũng thoát rồi!" Tất cả mọi người đều thở dài một cái, có thể sống chính là thắng lợi to lớn nhất rồi.
Mọi người cảm thán không thôi, lần này bọn họ quá xui xẻo, bị truyền tống vào một khu vực bị phong ấn, muốn rời đi cũng chẳng được sau đó lại bị đám cung Hoả Ma ép làm việc.
Cũng may, hiện tại lại thấy ánh mặt trời, thoát khỏi tai ách.
"Ta nghĩ, nhóm của chúng ta chắc chắn là chết nhiều nhất, những tu sĩ ở khu vực khác cũng chẳng thế bất hạnh như chúng ta." Một tu sĩ thở dài nói.
Hắn vừa dứt lời từ phương xa truyền tới một tiếng hét kinh thiê động địa, chấn cho quần sơn run rẩy, vạn mộc múa lượn, vô số lá rơi.
"Đó là..."
Sâu trong dãy núi ở phương xa có một bóng hình khổng lồ, cả người là lông dày đen thui không ngừng dùng tay nện vào lồng ngực mình, mà bên người lại có hoả diễm đang nhảy múa.
Đó là một con vượn lớn cao hơn cả núi, lúc nó đánh vào lồng ngực thì phát ra tiếng sấm rền vang, lúc nó hét lớn thì những ngọn núi xung quanh đều rạn nứt.
Nó đột nhiên nhảy lên rồi đánh thẳng về một "dãy núi", hai bên chém giết.
Mà "dãy núi" kia chính là một con rắn to lớn tới mức khiến người khác sợ hãi, lúc này bên thân nó cũng dập dờn hoả diễm màu xanh.
Hai vị thần linh đang chiến đâu!
Mọi người kinh ngạc, sợ hãi không thôi.
"Xem như ta... ta nói gì!" Tên tu sĩ vừa nói kia chợt run giọng.
Bọn họ cuối cùng cũng hiểu được, bên trong bí cánh Nguyên Thiên đâu đâu cũng là tuyệt địa, tràn đầy tính nguy hiểm, chỉ lơ là chút xíu chết ngay tức khắc.
Quả nhiên, cái gọi là cơ duyên lớn và vận may lớn cũng không phải ai vào cũng dễ dàng kiếm được, đều phải vượt qua kiếp nạn "thân tử đạo tiêu" thì mới có cơ hội.
"Ta quyết định tìm một chỗ để trốn, chờ tới lúc kết thúc thì sẽ rời khỏi bí cảnh, thật sự quá đáng ơợ." Có người tái mặt nói.
Những người khác cũng đồng cảm, đều cảm thấy vận may lớn kia quá xa với, muốn tìm kiếm, tranh cướp thì hơn nửa khó toàn thây.
"Chư vị, chúng ta từ biệt từ đây vậy." Thạch Hạo nói, xoay người rời đi.
"Đa tạ Ma vương huynh!" Những người này đều dồn dập tỏ vẻ cảm ơn, bọn họ biết, Thạch Hạo vô cùng mạnh mẽ, một người diệt toàn bộ đám người cung Hoả Ma, tuyệt đối có lai lịch kinh người.
Trong lòng bọn họ nhận định, đây quá nửa là một vị "sơ đại"!
"Các ngươi nói, hắn có thể là Hoang không." Một ông lão lên tiếng tiếng nói, bởi vì hắn từng thấy Thạch Hạo lấy ra lò luyện đan, bên trong có "thiên hà" nên nghĩ tới dòng sông lôi đình của đảo Ác Ma.