Hoàng kim sơn rạn nứt, đá lớn rơi ầm ầm.
Toàn thân Lôi kích mộc cháy đen, nó to lớn cực kỳ, ánh chớp đã thu lại thế nhưng rễ cây lại quấn chặt lấy cung điện hoàng kim từ từ bay lên rồi lơ lững giữa không trung.
Ngọn thần sơn màu vàng kia sụp đổ, tiếng vang điếc tai.
Thạch Hạo nhìn chằm chằm lôi kích mộc ở không trung kia, vốn hắn cảm thấy gốc cây này không có chút ý chí nào thế nhưng giờ có chút ngờ vực, đây hoàn toàn xuất phát từ bản năng và trực giác.
"Hả?"
Chợt hắn phát hiện, cung điện hoàng kim mà rễ cây quấn lấy biến mất, sau đó lại hoá thành một khung xương khổng lồ, ánh sáng chói mắt.
"Long, không đúng, ngao khuyển?" Thạch Hạo giật nảy mình, đó là một bộ khung xương màu vàng khổng lồ và tráng lệ lơ lững nơi đó, nơi đó toả ra khí thế kinh người.
Cung điện lại có thể biến hoá?
"Bộ xương thú này là do Thiểm điện khuyển tiến hoá thành, là Long ngao trong truyền thuyết đây sao?" Thạch Hạo trợn tròn mắt, trong lòng đập rộn, đây là hung thú trong truyền thuyết.
Từ xưa tới nay, có một vài hung thú sẽ tiến hoá tới mức cao nhất là chuyển biến về Chân long, hiển nhiên con này cũng nằm trong số này!
Trên đầu nó có hai chiếc sừng, th*n d*** đã hoá thành Chân long, xương cốt óng ánh chói mắt, khí tức toả ra khiến vạn thú run rẩy.
Nếu không phải đoạn thân trên vẫn là thân ngao thì chắc chắn sẽ khiến người khác tưởng đây là một con rồng!
"Lợi hại!" Thạch Hạo thán phục đồng thời ánh mắt toả sáng, con cự thú này tuyệt đối sở hữu pháp tắc cực hạn, có năng lực thông thiên triệt địa, không biết có còn lưu lại truyền thừa hay không.
Con Thiểm điện khuyển trước mắt này chính là di chủng thái cổ, rất ít nhìn thấy thuần huyết, mỗi lần xuất hiện thì vô cùng kinh khủng, điều khiển tia chớp lướt đi, đáng sợ tới dị thường.
Có một ít thần ngao trong bộ tộc này có khả năng thôn nhật thực nguyệt, "nhật thực" trong truyền thuyết có đối chút quan hệ với chúng, cho nên mới để lại truyền thuyết đó.
"Có thần ngao cá biệt có thể tiến hoá về phía Chân long, con trước mắt là ví dụ, nếu vậy, pháp tắc lôi đạo chắc chắn sẽ kinh thế!"
Ánh mắt của Thạch Hạo càng ngày càng rực sáng, vô cùng khát khao, bởi vì hắn đang nghiên cứu bảo thuật Lôi đình nên cần nhất là loại truyền thừa này.
Bỗng nhiên, gợn sóng lao tới, trong xương sọ của Long ngao khổng lồ kia có tu sĩ lao ra, tất cả đều tái nhợt mặt mày kèm theo là vẻ kinh sợ.
Thạch Hạo kinh ngạc, hai mươi mấy tu sĩ bị ép phải tiến vào trong cung điện hoàng kim kia cũng chưa có chết, mà những tia chớp lúc này cũng chỉ nhắm và bốn dại cường giả chứ không có g**t ch*t đám người này.
"Đạo huynh, thủ đoạn thật sự rất cao nhen, khiến cho bốn tên sinh linh nhen nhóm Thần hoả phải nuốt hận, bội phục!"
Những người còn sống sót này vừa mừng rỡ và cũng vừa sợ hãi, vô cùng kính nể Thạch Hạo, nếu như không có hắn thì chắc chắn đám người họ sẽ phải chết rồi.
"Đạo huynh xưng hô thế nào, vẫn nên là rời đi nhanh đi kẻo đám cung Hoả Ma lại quay lại, lúc đó tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu." Có người thiện ý nhắc nhở.