Thạch Hạo ăn uống no nê, vừa mở miệng là dâng lên ánh đỏ do bổ xung quá nhiều, dựa vào tu vi cao thâm hiện tại của hắn nên mới thế này chứ người khác chắc thất khiếu chảy máu, tinh huyết bốc cháy cả rồi.
Hắn đứng dậy nhìn về hoàng kim sơn, tâp trung về cây Lôi Kích mộc trên đỉnh núi, trên cây có hai chiếc lá xanh mơn mởn hắn liền nhớ tới Liễu Thần.
"Cây cổ thụ này có ý chí sinh mệnh sao?" Hắn xem tới xem lui, cảm thấy tựa như là pháp khí chứ chẳng phải là sinh linh mạnh mẽ gì cả.
Có quan hệ với lôi điện sao? Hắn ngờ vực, nếu như vậy thì hiện giờ hắn rất cẩn.
Nhưng mà, hiện tại vẫn hơi gấp gáp quá, dù sao vẫn còn bị vây ở đây, bốn đại cường giả lúc nào cũng có thể lợi dụng mệnh phù răng thú để quay lại g**t ch*t hắn.
Hắn lấy ra lò luyện đan cao bằng nắm đấm rồi vuốt nhẹ nhẹ, chuẩn bị công kích hoàng kim sơn thì khiến cho bốn đại cường giả rơi ngày tình thế nguy cấp.
Bên trong cung điện hoàng kim, bốn đại cường giả thấp thỏm lo âu, khó có thể ngộ đạo được, đồng thời cũng dần hiểu rõ nơi này, thần âm kia rất mờ ảo khó mà hiểu được.
"Còn có cấm chế, cần phá tan."
Bọn họ phát hiện ra tình huồng khác thường, cảm thấy cung điện hoàng kim này tựa như cũng chỉ là tầng thứ nhất, còn có bí mật nữa nên bắt đầu thăm dò.
"Các ngươi tìm kiếm thật cẩn thận cho ta, không được bỏ qua bất cứ ngỏ ngách nào." Một cường giả của cung Hoả Ma ra lệnh cho đám tu sĩ tìm kiếm.
Mà bọn họ lại rất cẩn thận đứng ở nơi cửa đại điện như sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào đó.
Đám tu sĩ cắn răng không ngừng nguyền rủa, mấy tên này quá đáng ghét, thấy Thạch Hạo thoải mái ăn uống thì trong lòng vui sướng, thế nhưng tiếc là trước kia không liên thủ với hắn, đã bỏ qua cơ hội.
Một chiếc đôn đá bị đụng phải liền dựng lên hào quang, âm thanh đại đạo đinh tai nhức óc vang lên trong cung điện.
"Có tình huống, nâng chiếc đôn đá lên." Xích Lăng Không nói, hắn vô cùng gấp gáp, rất muốn đạt lấy thần tàng rồi trở về g**t ch*t Thạch Hạo.
Đôn đá được nâng lên, nơi đó xuất hiện một cái rãnh, sau khi thăm dò thì bốn đại cường giả cùng nhau khống chế thần lực đưa tay ấn vào.
"Răng rắc!"
Tiếng vang chói tai, phù văn sáng rực, sau đó trong hư không xuất hiện một thông đạo, bên trên hoàn toàn mờ ảo nối liền với bậc thang dẫn xuống bên dưới.
"Ồ, còn có tầng khác nữa, trên cung điện còn có trung điện." Mọi người kinh ngạc.
Đám tu sĩ bị ép phải đi trước, bốn đại cường giả đi sau.
Cung điện trên tầng trên rất trống trải, có một tượng thần có đầu là cổ thủ, giống như chó ngao thế nhưng rõ ràng thân đã tiến hoá thành rồng.
"Đây là Thiểm Điện khuyển!"
"Hẳn là sau khi niết bàn thì đã tiến hoá thành một con Long khuyển, nó lại xuất hiện thân chân long."
Bốn đại cường giả khá là giật mình.
Ở dưới tượng thần còn có một bồ đoàn, là đồ vật duy nhất trong cung điện, ngoài ra chẳng còn thứ gì cả.
Bốn người hết sức cẩn thận, thúc ép những người khác tiến tới lấy bồ đoàn, bởi vì nhìn nó rất bất phàm, có phù văn lưu chuyển.
"Răng rắc!"
Một người trong số đó vừa động thù thì nơi ấy lập tức xuất hiện một ánh chớp đánh hắn và mấy người xung quanh thành cho tàn.
"Đây là một cổ bảo, khả năng chính là bồ đoàn mà khi ngộ đạo tu hành thì Thiểm điện long khuyển đã sử dụng, bên trong ẩn chứa Đạo của nó." XÍch Lăng Không nói.