"Tiền bối, quả thật thực lực chúng ta thấp kém, xin hãy bỏ qua cho." Một vài tu sĩ nói rồi khom đại lễ, trên mặt ra vẻ thành khẩn, xin người cung Hoả Ma đừng ép buộc.
"Đây là một vận may lớn, các ngươi chẳng lẽ không muốn nắm lấy cơ hội à?" Một cường giả đã nhen nhóm Thần hoả bình thản nói.
"Chúng ta tự nhận không có loại phúc duyên đó." Một người cẩn thận mở miệng, khiêm tốn nói.
"Tu sĩ chúng ta, tranh giành trong nghịch cảnh! Gặp nguy hiểm mà lùi bước thì tương lai có thành tựu gì nữa?" Tên cường giả Thần cấp trầm mặt xuống.
Mấy chục người im lặng thế nhưng trong lòng đều chửi bới, lão gìa này cũng có dám đi trước đâu, bắt mọi người dò đường mà còn có mặt mũi nói như thế?
Thế nhưng, người này mạnh hơn bọn họ nhiều!
"Bọn ngươi chuẩn bị đi, sau đó thăm dò mật địa cùng nhau tìm hiểu một bí mật động trời." Tên cường giả Thần cấp này vung ống tay áo nói, giống như đưa xuống thông điệp cuối cùng.
Sắc mặt của đám cung Hoả Ma đều lạnh lùng, rất nhiều người cầm cự cung trong tay, tóc tím rối bời, ánh mắt đầy sát khí, bất cứ lúc nào cũng có thể giương cung giết người.
Song phương nhân số bằng nhau, thế nhưng bộ tộc Xích Vũ Hạc lại có bốn đại cường giả toạ trấn.
Cứ như thế, một đám tu sĩ bị ép đi về phía trước, đi qua một vài cổ trận bị tàn phá tới gần hoàng kim sơn óng ánh kia, cảm nhận được áp lực khiến người run sợ.
Những cấm chế ở phía sau đề đã bị phá tan, thế nhưng càng tiến về trước thì càng nguy hiểm.
"Dừng lại!"
Xích Lăng Không nói, hắn chính là thủ lĩnh trong nhóm người cung Hoả Ma này, toàn bộ dều do hắn chỉ đạo, bên ngoài có thần hoả màu đỏ thẫm nhảy múa, trên mặt biến ảo không ngừng.
"Ngươi, tiến năm bước, sang trái ba bước." Hắn chỉ một trong số người đi trước, lập tức tên tu sĩ kia liền biến sắc.
Đó là đang bắt hắn đi dò đường, chứng thực là ý nghĩ của Xích Lăng Không để phá trận, chuyện này quả thật quá tàn khốc.
"Tiền bối tha mạng!" Người kia cầu xin, trên mặt không chút màu máu, không ngừng hành đại lễ, thình cầu buông tha cho hắn.
"Đừng có nói nhảm, sư phụ ta nói ngươi đi vào, tới lúc đó sẽ không thiếu vận may của ngươi đâu, đừng nên chậm trễ." Một cường giả trẻ tuổi Xích Phong với tướng tá đẹp trai khiển trách.
"Ta không đi." Người này rút lui.
Thần hoả bên người XÍch Lăng Không dựng lên, ánh mắt u ám giơ tay điểm một cái, người kia bị giam cầm khó có thể giãy giụa.
"ĐI thôi." Xích Phong tiến lên, chuẩn bị nén hắn vào trong.
"Không cần, giết hắn." XÍch Lăng Không lạnh lùng nói.
Mọi người nghe thấy thế thì đều ngạc nhiên.
Xích Phong với nụ cười lạnh, rút một thanh cốt kiếm, xoay tròn, bụp, đầu lâu của tên đó bay lên thật cao, máu tươi bắn tung toé.
Cảnh tượng này khiến mọi người lạnh từ đầu tới chân, giết gà doạ khỉ, đây chính là ý định của bọn họ, ai dám trái lệnh thì đó chính là kết cục của bọn họ.
"Ha ha..." XÍch Lăng Không nở nụ cười, nói: "Sợ hãi rụt rè như thế thì tương lai có thành tựu gì nữa chứ, vẫn nên ra đi sớm thì hơn."
Rất nhiều người tức giận trong lòng, tên này quá đáng nghét, nếu không phải sợ thì sao không tự mình đi vào đi.
"Vị đạo hữu này, tới ngươi, hãy nắm chắc cơ hội, đi tìm tạo hoá cho mình." Xích Lăng Không nói, chỉ về người thứ hai.
Người kia sắc mặt trắng bệch, há miệng muốn nói gì đó thế nhưng lại không dám.
"Sư phụ ta nói với ngươi đó, nhanh hành động đi, đừng có chậm chạp nữa." Xích Phong lạnh lẽo cười gằn, thúc giục hắn.
Tên tu sĩ kia thẫn thờ sau đó bước về trước, nếu không làm ngay thì sẽ phải chết, không còn lựa chọn nào khác.
Bước thứ nhất bước ra, phù văn loé lên thế nhưng vẫn chưa thương tổn tới hắn, hiển nhiên vị trí đạp chân đã chính xác, bước thứ hai thì lưu quang loé lên, vô thanh vô tức hắn bị chém thành hai nửa.
Sau đó, hắn ngã nhào trong vũng máu, đồng thời hào quang cắn nát, hình thần đều diệt.
"Chuyện này.." Mọi người sởn cả gai óc, một tu sĩ chết nhanh như thế.
"Ngươi, tiến lên một bước, sang trái năm bước." Xích Lăng Không rất bình tĩnh, tiếp tục chỉ về người thứ ba.
"Tha cho ta, cứu mạng...." Người kia không nhịn được kêu to, thật sự hắn không muốn chết như vầy.
Nhưng mà, khi thấy ngọn thần diễn vọt lên từ bên ngoài của Xích Lăng Không thì hắn tuyệt vọng, run rẩy bước về trước, chỉ đành đánh liều một phen.
Nhưng mà, trước hai bước thì không có việc gì, tới bước thứ ba thì cả người đột nhiên hoá thành mưa máu, bị phù văn dưới chân đạp vỡ nát, chết rất thê thảm.
Yên lặng như tờ, tất cả mọi người đều nắm chặt nắm đấm, khinh người quá đáng, thế nhưng chẳng còn cách nào khác.