Đây là trực giác, hắn cảm thấy người kia có chút đặc biệt và quen thuộc, thi thoảng có cảm giác gắn bó huyết thống, khiến lòng hắn nhảy rộn.
Thạch Hạo run sợ, vô cùng kích động.
Đây cũng không phải dùng mắt để nhận ra mà là một loại bản năng, một cảm giác gần gũi trời sinh, cảm giác này giống như lúc ở trên đảo Ác Ma vậy.
Thạch Hạo thấp thỏm trong lòng, hắn không biết có phải nhận lầm người hay không nữa.
Bởi vì, tu sĩ này quá trẻ tuổi chỉ khoảng hai ba mươi tuổi, chẳng có chút già nua nào, tinh lực phồn thịnh, rõ ràng là một thanh niên đồng thời dung mạo cũng chẳng hề giống Thập ngũ gia.
"Là tổ phụ sao?"
Hắn lấy ra Trùng đồng thế nhưng vẫn không thể nhìn thấu, người này vẫn chưa hiện "nguyên hình".
"Ta sao lại cảm thấy rất giống, có cảm giác gần gũi huyết thống." Thạch Hạo tự nhủ, trong lòng khó bình tĩnh được thế nhưng nhiều người như vầy thì không cách nào biểu lộ được.
Hắn đứng rất xa dùng Trùng đồng quan sát người kia, phát hiện cặp mắt của đối phương có lúc vô cùng sâu xa mang theo tia tang thương, việc này có chút dị thường, cũng chỉ có dùng Trùng đồng chăm chú rất lâu thì mới phát hiện được.
Thạch Hạo không chút biến sắc, dùng Nguyên thủy chân giải che giấu khí tức, bất luận người nào cũng không thể cảm giác được, hắn trở lại vẻ bình thường yên lặng quan sát người kia.
Sau đó không lâu, hắn nhìn thấy người đó có lần vô ý nhìn về phía Bất Lão sơn như đang tìm kiếm cái gì đó.
Việc này khiến Thạch Hạo chấn động trong lòng, có thể... là tổ phụ!
Đây là thời cơ, tổ phụ cũng tới sao, muốn gặp đám Thạch Tử Lăng, không dứt được tình cảm.
Thạch Hạo phát hiện là lúc "thanh niên" này vô tình tới báo danh, muốn thi tuyển ba ngàn tiêu chuẩn, muốn có tư cách tiến vào bí cảnh.
"Gia gia muốn gì, người... lẽ nào muốn gặp Tần Hạo, muốn có cơ hội ở riêng sao?" Nghĩ tới khả năng này thì trong lòng Thạch Hạo càng chấn động hơn, việc này quá mạo hiểm.
Hắn cẩn thận suy nghĩ, yên lặng so sánh, hắn muốn xác định rõ có phải là tổ phụ hay không. Cuối cùng, hắn cảm thấy tới bảy phần mười nắm chắc, đó chính là tổ phụ mình!
Thạch Hạo suy đoán tâm tình của tổ phụ cho nên hắn dần dần hiểu rõ.
Thạch Hạo trọng tình nhưng không muốn có bất cứ liên hệ gì với Bất Lão sơn, hắn chỉ muốn âm thầm nhìn tôn nhi của mình hiện tại ra sao nên tiến vào bí cảnh, yên lặng mà nhìn.
"Gia gia..." Thạch Hạo lòng thấy chua xót.
Thập ngũ gia thật sự đã đi báo danh, muốn vượt ải tiến vào bí cảnh.
"Người đã cụt tay, lẽ nào... đã mọc lại?" Đây là vấn đề khó lý giải nhất, hoàn toàn khác với đặc điểm riêng biệt của Thập ngũ gia.
Nhưng mà, Thạch Hạo nghĩ tới lời của tổ phụ từng nói, hắn từng dạt được chân huyết Ma tôn và đã luyện hoá được đôi chút cho nên đã ảnh hưởng rất lớn.
Thứ này tương đương với bảo dược tuyệt thế, nếu có thời gian tiếp tục luyện hoá thì có tểh giúp huyết nhục sinh trưởng, lẽ nào là duyên cơ này?
Nhưng mà vừa mới trôi qua mấy ngày mà thôi, biến hoá cũng quá nhanh nên mới khiến hắn nghi ngờ.
Ngoài ra, dung mạo của Thập ngũ gia cũng biến đổi lớn, đồng thời tinh lực dồi dào, rõ ràng là một thanh niên, Thạch Hạo dùng Trùng đồng cũng không thể nhìn thấu là đã xảy ra chuyện gì, nên càng làm hắn khó hiểu hơn.
"Gia gia từng nói, trong chân huyết Ma tôn người từng đạt được một loại phù văn, không biết có liên quan gì hay không."
Bất kể nói gì đi nữa, một thanh niên như thế rất khó gây nên sự chú ý của mọi người, đám Tần tộc và Quang thiên sứ muốn diệt trừ Thập ngũ gia thì chắc chắn sẽ không nghĩ tới thanh niên này sẽ là hắn.
Hơi do dự, Thạch Hạo cũng tiến tới báo danh, hắn cũng muốn đi vào cùng với người "thiếu niên" hơn nửa là tổ phụ của mình, muốn xác định lại ở bên trong.
Khu đất trống trải ngoài thành này nhốn nháo người người, cũng không biết là có tới bao nhiêu sinh linh.
Các giáo duy trì trật tự, sau đó chia ra mỗi tổ gần vạn người, cứ như thế cũng có tới sáu bảy mươi tổ.
Việc này khiến người khác ngạc nhiên, sinh linh báo danh quá "nhiệt tình" mà.
"Ta nhắc lại, trên trăm tuổi không được ghi danh, cường giả nhen nhóm Thần hoả cũng xin lui ra, không nên trì hoãn thời gian của nhau!"
Một vị Giáo chủ đầy uy nghiêm truyền âm, ánh mắt lạnh lẽo đảo qua mọi người cứ như là ngọn núi nguy nga ép xuống khiến người ta nghẹt thở.
Bên trong bí cảnh Nguyên Thiên có pháp tắc đặc thù, cao nhất cũng chỉ cho sinh linh đã nhen nhóm Thần hoả tiến vào thế nhưng số lượng lại có hạn, hiển nhiên các đại giáo sẽ không muốn đưa tiêu chuẩn này cho người ngoài.
Chọn lựa bắt đầu!
Một toà đại trận phát sáng toả ra kỳ hiệu màu xanh rất mờ ảo, đó là cửa duy nhất, chỉ cần nhân tài xông qua được thì coi như tiếp nhận được tư cách.
Tổ thứ nhất gần vạn người đồng thời chuyển động, tất cả vọt vào trong trận pháp hùng vĩ kia.
Những người này đi vào thì sương mù ngập trời, tất cả đều phân tán ra, trận pháp vô bờ vô bến không có phần cuối, rất nhiều người không thể xác định được phương hướng.