Cặp mắt của Thập ngũ gia nhòe đi, tình cảm khó mà kìm hãm lại được, vốn vô cùng bi thương, cô đơn, không nghĩ tới lại thấy được tôn nhi vẫn còn sống này.
Hai năm qua hắn vô cùng đau đớn, nay được gặp lại nhìn thấy tôn nhi sống khỏe mạnh, quét sạch mọi rối bời trong lòng, đây chính là “lễ vật” tốt nhất mà hắn nhận được trong cả đời này.
"Ha ha..." Hắn cười to, nước mắt lăn dài trên gương mặt nhăn nheo, vô cùng vui sướng, hăng hái không thôi, nói: "Không có Chí tôn cốt thì sao, cũng có thể tung hoành ba ngàn châu, khuấy lên phong vân ở thượng giới này!"
Hắn vừa nói như vậy thì những người xung quanh đều chấn động, một người hai lần mất đi Chí tôn cốt mà vẫn còn sống, đã chứng tỏ được một vài vấn đề.
Đây tuyệt đối là một yêu nghiệt, là một người có thể lay động chí tôn trẻ tuổi của thượng giới, hắn có tiên cốt hay không cũng không quan trọng.
Người như vầy, mất đi Chí tôn cốt mà vẫn có thể vượt qua và sống sót trên đời đã chứng minh được tất cả, hắn sẽ không hề tầm thường, một đời này đứng ở vị trí cao nhất.
Mà người này lại là kẻ địch của bọn họ, ai có thể an lòng?
"Không thể!" Có mấy người lớn tiếng nói, bọn họ không tin, những lời đồn về Thạch Hạo có quá nhiều, ai cũng biết cả, rõ ràng đã chết trận thì làm sao có thể phục sinh?
Nên biết, một năm trước tin tức này đã được chứng thực, Thạch Hạo chết ở trong nguyền rủa, xương cốt cả người nhiễm phải phù văn rỉ đồng, không tài nào nghịch thiên được.
Đồng thời, lúc cuối cùng hắn đã lấy Chí tôn cốt của chính mình đưa cho Tần Hạo, cùng với vô lực chống lại nguyền rủa, không thể sống sót mới đúng.
Chỉ có Thập ngũ gia tin chắc, đây chính là tôn nhi của mình, càng nhìn càng giống mình, cười ha ha không ngớt đi kèm là nước mắt nóng hổi. Hiển nhiên, ông lão này vui mừng tới cực điểm.
"Con mắt, khi nhỏ cũng như thế này, vẫn sáng to như trước kia, lông mày giống ta như đúc, khuôn mặt cũng thế, không hổ là tôn nhi của ta!"
Bao nhiêu năm rồi, lão luôn luôn ngóng trông nhìn thấy tôn nhi của mình, từ lúc thoát khốn ở cấm đại Hắc sắc sâm lâm thì ngay lập tức mang thần đan trở lại Thạch đô.
Lần lượt thất vọng, lần lượt tiếc nuối, cuối cùng lại nghe tin dữ, đả kích này lớn cỡ nào?
Mười mấy năm trời, lúc chia lìa thì Thạch Hạo vẫn chỉ là một đứa bé nằm trong tả lót, nay gặp lại, một thiếu niên Chí tôn đứng trước mặt khiến ông lão này vui sướng, toàn bộ đau khổ đều biến mất.
"Gia gia, nếp nhăn của người nhiều quá, tóc bạc, làm người khổ rồi!" Thạch Hạo nghẹn ngào, hắn thề, nhất định sẽ tìm thật nhiều linh đan dể luyện một lò bảo đan cho tổ phụ, để hắn khôi phục lại dáng vẻ ngày xưa.
Hắn chạm vào cánh tay cụt của Thập ngũ gia, mắt rưng rưng, nói: "Gia gia, con có thánh dược, có thể giúp người phục hồi như cũ, tay cụt mọc lại, hết thảy đều sẽ tốt thôi."
"Ha ha..." Thập ngũ gia cười to, nhanh chóng lau đi nước mắt, nói; "Nhìn thấy cháu khỏe mạnh thì bệnh gì của ông cũng sẽ lành thôi. Sau đó không lâu, sẽ khỏe như thời tuổi trẻ, ta là ai? Ta là Đại ma thần!"