Đại Ma Thần một thời oai phong, tung hoành ngang dọc Thạch quốc giờ đây tóc đã hoa râm, vẻ mặt tang thương, nếp nhăn chồng chất, kèm theo đó là bi thương làm Thạch Hạo lệ nóng tuôn trào, nắm chặt nắm đấm.
Hắn biết lão nhân trở nên như vậy là bởi vì nghe được tin hắn chết, bị đả kích nặng nề, cả người thoáng cái đã già nua hơn rất nhiều, nội tâm thương cảm trông rất thê lương.
Thạch Hạo nước mắt đầy mặt, trong lòng la lớn "gia gia, con còn sống, sẽ nhanh gặp lại thôi!"
Hắn không dám làm ẩu bởi vì ở đây có sinh linh nhen nhóm Thần hỏa, hắn đang chuẩn bị một kích g**t ch*t người mạnh nhất trong đó, giải quyết mối họa trước mắt.
"Ngươi cũng có tài đấy, vài lần đột phá vòng vây tìm được đường sống, thật không đơn giản." Một bà lão nói, bên ngoài cơ thể lão có ánh lửa màu xanh nhạt, đó lần tiến hành sinh mệnh niết bàn cao nhất sau khi nhen nhóm Thần diễm.
"Bây giờ ngươi có chết cũng không còn gì phải hối tiếc, có một hậu nhân trên người có hai khối Tiên cốt, ngày sau nhất định sẽ là chủ Thượng giới, uy chấn ba ngàn châu. Chẳng qua, vì để hắn có thể trưởng thành, ngươi tốt nhất không nên gặp lại hắn nữa, an tâm ra đi đi." Một lão già áo tím nói, ngọn lửa màu tím bên ngoài cơ thể lão như mưa rơi lất phất, Thần diễm lộ vẻ cao quý cháy hừng hực.
Hai cường giả nhen nhóm Thần hỏa đủ để nắm giữ tình hình nơi này.
"Khi ta bị Tần tộc coi như tù nhân mà áp giải vào Ác Ma Đảo thì chưa từng có ý nghĩ sẽ quay lại Bất Lão Sơn, các ngươi lo xa rồi." Thập Ngũ Gia nói.
"Biết đâu một ngày nào đó ngươi tâm huyết dâng trào muốn gặp lại tôn nhi của mình thì rất không hay, không bằng ra đi sớm cho người khác yên tâm." Bà lão lạnh nhạt nói, lộ vẻ thương hại, lên mặt nói: "Thiếu niên chí tôn của Tần tộc tuy không được ngươi nuôi lớn, nhưng dù sao cũng là cháu ruột ngươi, ngày sau ngươi có ở dưới suối vàng biết được thành tựu chí cao của hắn cũng cảm thấy hãnh diện."
"Mụ già thúi, ngươi đang nói tiếng người hả?!" Thập Ngũ Gia luôn luôn kiên cường, trong mắt không dính chút bụi, dù đối mặt với nhân vật cấp Thần cũng không sợ hãi, còn dám lớn tiếng mắng chửi.
Một câu mụ già thúi giống như giẫm phải đuôi mèo, khiến mụ già kia tái mặt. Một khi nhen nhóm Thần hỏa thì thân phận cùng địa vị sẽ được nâng cao rất nhiều. Đã qua rất nhiều năm rồi cũng chưa từng có người nào dám bất kính mắng chửi lão như thế.
"Họ Thạch ngươi thật không biết điều, ta còn tính cho ngươi được toàn thây, cho ngươi tự mình kết liễu, hiện tại thì đừng có mơ!" Mụ già giận tái mặt nói.
"Cần gì phải tức giận, ra tay giải quyết hắn là được rồi, tức giận với một người chết không có ý nghĩa gì." Lão già áo tím bên cạnh thản nhiên nói, Thần hỏa ngoài cơ thể lão cháy lên rực rỡ, nhen nhóm Thần hỏa đã nhiều năm nên lão phi thường mạnh.
"Ta xem thường các ngươi." Thập Ngũ Gia khôi phục lại từ trong bi thương, tuy rằng bị vây khốn nhưng lão vẫn kiên cường như trước.
"Thạch tộc các ngươi khiến ta rất chán ghét, cần gì phải tiến vào Thượng giới quấy nhiễu Tần Hạo trưởng thành. Nếu không phải thân phận Thạch Tử Lăng quá đặc biệt, thì giết luôn hắn lại càng hay." Lão già áo tím nói.