Lý Vân Thông ngờ vực, những ngày gần đây hắn luôn phóng tầm mắt về phần cuối thiên hà, có cảm giác như nơi đó phát sinh thứ gì, phù văn lấp lánh, ánh chớp xoèn xoẹt.
Đáng tiếc là, hắn chỉ còn cách Mộ tiên hơn trăm dặm thế nhưng không cách nào tiến lên được nữa, đã gặp nguyền rủa quá nghiêm trọng, chỉ biết than thở một tiếng rồi rút đi.
Hắn xuất quan chỉ mới gần đây mà thôi, lâu nay vẫn không ngừng tu luyện bảo thuật Toan nghê ở gần thiên hà này và cũng đã luyện hoá hoàn toàn Lôi Thần mộc lấy được ở giữa sông kia, thu hoạch rất lớn.
"Không biết Hoang huynh thế nào rồi, lẽ nào hắn đa tiến vào Mộ tiên?" Hắn xoay người dọc theo đường đi cũ mà rời đi.
Rất nhanh, hắn trở lại khu phế tích, nhìn thấy tấm bia đá cao ba ngàn trượng kia, tuy rằng thời gian đã cách rất lâu thế nhưng nơi đây vẫn rất đông người, đồng thời mỗi ngày đều có cường giả tới quan sát.
"Ồ..." Lý Vân THông nghe được mọi người nghị luận thì chợt giật mình, tự nhủ: "Có người sửa thứ tự ở bảng Sức chiến đấu?"
Hắn đi tới gần ngẩng đầu nhìn, trong nháy mắt cả người hoá đá, hắn nhìn thấy một khắc đồ đang ngồi xếp bằng trên đỉnh cao nhất thần bài kia, một chữ "Hoang" tuy mờ ảo thế nhưng lại rất chói mắt.
"Hoang huynh... Hoang!" Hắn lập tức hiểu rõ, thiếu niên mà hắn đã gặp trước kia đã khai sáng nên một sự nghiệp vĩ đại!
Chuyện này là một xung kích rất lớn cho hắn, hắn đã biết thiếu niên kia rất bất phàm thế nhưng lại không nghĩ tới đáng sợ như thế này, lại ngồi xếp bằng trên cả Tần Trường Sinh.
Cái được gọi là bảng Sức chiến đấu, là tổng hợp mọi điều kiện về tuổi tác, cảnh giới... Nó đại diện cho thứ hạng trong cùng cấp.
"Thật là lợi hại!" Tuy rằng hắn cũng là một sơ đại, hơn nữa từng vô địch một châu thế nhưng Lý Vân Thông cũng không cho rằng mình cái gì cũng có thể làm được, có thể ngoại thi mười châu.
Hắn cũng không hề kiểm tra bởi vì không muốn người khác biết hành tung của mình.
Lý Vân Thông biết, một vị Chí tôn trẻ tuổi rất mạnh mẽ đang quật khởi, sẽ chấn động thượng giới, mà rất may là hắn đã có cơ hội luận bàn và trao đổi qua bảo thuật Lôi đạo.
Thiếu niên kia cứ như là một vì sao sáng chói bay lên từ nơi xa, sẽ bễ nghễ ba ngàn châu!
"Hả, có một vài tên khả nghi tới đảo Ác Ma, chắc là đều vì Hoang, đã qua hơn ba tháng thế nhưng cũng chẳng thấy tung tích của hắn đâu."
"Hoang, đi nơi nào, lẽ nào tới phần cuối của thiên hà."
"Tốt nhất đừng nên xuất hiện, nếu không hắn sẽ gặp nguy hiểm."
Mọi người bàn luận, họ đều tới từ các giáo.
Quãng thời gian gần đây, rất nhiều cao thủ của Bất Lão sơn chạy tới và tìm kiếm, muốn xem Hoang là kẻ như thế nào.
Ngoài ra, còn có rất nhiều người của các đại giao khác cũng tới đây, một cường giả ngạo thị mười châu bí mật xuất hiện đã tạo nên náo động vô cùng lớn, một vài đạo thống bất hủ muốn lôi kéo.
Lúc này, Thạch Hạo cũng đang trên đường trở về, khi đi ngang qua toà núi đá lơ lững trên không trung thì hắn liền dừng bước, nhìn về câu nói mà tổ phụ lưu lại, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu.
"Hạo nhi... con... còn sống không?"
Có thể tượng tượng được, lúc đó lão nhân này đau khổ tới cỡ nào, gặp nạn ở Bất Lão sơn, biết được sự việc ở hạ giới, trong lòng nhất định sẽ rất đau buồn.
"Gia gia... gia gia ở nơi nào, con nhất định sẽ tìm được người!"
Hắn không muốn tổ phụ đau buồn, muốn cho lão biết, mình còn sống, đồng thời có thể chiến với toàn bộ sơ đại, quật khởi ở thượng giới này.
Khoé mắt của Thạch Hạo ươn ướt đứng rất lâu, sau đó lấy đó làm trung tâm không ngừng tìm kiếm ra xung quanh.
Ngũ Thập gia nhất định không có đi tới phần cuối của Mộ tiên, Thạch Hạo đã tới phần cuối thế nhưng cũng không có phát hiện ra thứ gì, chẳng hề có chút tung tích.
"Gia gia chắc chắn sẽ không quay đầu lại, sợ bị đám người của Hắc ngục bắt."
Như vậy, Thập Ngũ gia có khả năng đã đi dọc theo thiên hà một đoạn sau đó cảm thấy nguyền rủa quá đậm nên đã phá vòng vây rời đi.