Những câu cỏ này sinh trưởng trên Mộ tiên, có xanh tươi mướt mát, có lấp lánh ánh bạc, có ánh tím như mây cũng có vàng rực óng ánh... hoà lẫn với những tia chớp ầm ầm.
Hô hấp của Thạch Hạo trở nên gấp gáp, những cây cỏ này đều là đồ tốt!
Mỗi một cây đều có những hoa văn riêng biệt, ẩn chứa sức mạnh lôi đình, đồng thời còn có một tia khí tức Tiên đạo, tia điện chợp chờn, đối với những người tu hành bảo thuật lôi điện thì chính là bảo vật vô giá.
Một cây, hai cây...
Thạch Hạo đăm đăm cặp mắt, một đám hơn trăm cây dược thảo như vậy, sợ còn quý báu hơn cả vườn thuốc của Thiên thần nữa.
Đáng tiếc, hắn không cách nào lấy được, bởi vì những cây cỏ này sinh trưởng ở trên Mộ tiên, cơ bản không cách nào tiến tới đó được.
Tâm tình của Thạch Hạo khó mà bình tĩnh được, trước kia hắn từng chiếm được một dị thảo màu vàng trong cổ quáng nên đã giúp hắn tu thành bảo thuật Lôi Thiên tước cực nhanh.
Hiện tại, thực vật tương tự như thế lại có tới hơn trăm cây, đây còn huyền ảo hơn cả thần thoại, nếu như có thể đoạt được thì nhất định có thể giúp đạo pháp Lôi đình của hắn sẽ hướng về đỉnh cao mới.
"Không hổ là Mộ tiên."
Ngôi mộ này đã tồn tại vô tận năm tháng, bao phủ khí tức lôi đình Tiên đạo, thời gian dài dằng dặt trôi qua nên sẽ sản sinh ra những cây cỏ kỳ lạ như thế này.
Hiển nhiên, bên trong ngôi mộ nếu như có mai táng sinh linh thì giá trị càng to lớn hơn.
"Lẽ nào bên trong ngôi mộ này có mai táng một vị sinh linh bất hủ - Tiên?" Thạch Hạo thì thầm.
Ở trên cùng Mộ tiên, nơi đó có chân huyết nhuộm đỏ tươi cứ như ngọc tuỷ dang toả ra ráng đỏ, thời gian dài qua đi thế nhưng khí tức sinh mệnh toả ra vẫn rất nồng đậm.
Truyền thuyết quá xa xưa, không ai có thể chứng thực.
Một đám cây cỏ hi hữu sinh trưởng trên ngôi mộ như thế, mỗi một cây đều rất quý giá, Thạch Hạo không cam tâm bỏ qua, rất muốn hái sạch sành sanh thế nhưng làm sao mới có thể tiếp cận đây?
"Liều mạng!"
Trong đó cũng có vài cây cách chân mộ không xa, cũng không phải ở trên phần cao, hắn nhìn chằm chằm nơi đó, quyết định mạo hiểm một lần.
"Rầm!"
Vừa mới tiếp cận thôi thì một tia điện phát sáng đánh bay khiến hắn da tróc thịt bong, nửa người cháy đen, máu tươi tuôn trào.
Đây chính là Mộ tiên, bất kỳ một vệt sáng phát sinh nào cũng đều mang tính chất huỷ diệt, thân thể của Thạch Hạo mặc dù gặp muôn vàn thử thách, được xưng là cứng rắn hơn cả kim cương.
Thân thể hiện tại của hắn còn cứng rắn hơn cả hung thú cấp Thiên cả một đoạn dài, thế nhưng dưới khí tức Tiên đạo cũng phải bị thương.
Thế nhưng, hắn cũng không hề nhụt chí. Thể ngộ pháp tắc lôi điện, ra sức giúp bản thân không minh, cùng giao hoà với phù văn lôi điện nơi này để thành một phần của chúng.
Có thể ngồi trước ngôi mộ thời gian để ngộ pháp đã không dễ gì rồi. Hiện người hắn lại muốn đi lên Mộ tiên, độ khó này không phải là bình thường, thử nghiệm mấy lần đều khiến hắn trọng thương.
"Tiếp tục!"
Tính cách ngang bướng của Thạch Hạo lại nổi lên, không chịu từ bỏ, bất khuất kiên cường.
"Ầm!"
Hắn bước lên trên môi mộ màu vàng, ánh đỏ lao tới, ánh điện cũng không còn rực sáng nữa, thế nhưng những ánh đỏ kia lại cứ như là đao máu không gì là không thể xuyên thủng, chém thẳng vào trong cơ thể Thạch Hạo.