Dịch: Độc Nhân
Biên: ronkute
"Mộ tiên... đã tới rồi?"
Phía trước hoàn toàn mờ mịt lấp lánh thánh huy, ánh chớp ầm ầm, sương mù dày đặc, khiến nơi đó mơ hồ và thần bí.
Cách xa mấy dặm có một ngôi mộ rất lớn, có thể cao tới mấy chục trượng nằm yên nơi đó, thiên hà chảy vào trong đó rồi biến mất không thấy tung tích đâu nữa.
Đương nhiên, cảnh tượng này rất mơ hồ cũng chẳng phải là chân thực gì, bởi vì phù văn nguyền rủa, thánh huy và lôi đình không ngừng đan xen, ngăn cản tầm mắt của mọi người.
Nhưng, có thể xác định được, chỗ cần tới đã ngay trước mắt.
Bên cạnh Thạch Hạo có một con Thao Thiết khổng lồ, lân tím lấp lóe toàn thân, tinh lực rất lớn, chiếc sừng trên đầu tựa như sừng rồng cũng có chút giống sừng dê phân nhánh.
Nó cứ như gặp ma, không thể tin vào mắt mình, không ngờ mình đã thấy được Mộ tiên!
Trong lòng Thao Thiết sợ hãi, nó và tộc nhân vô cùng cực khổ mang theo thần trúc trừ tà, trải qua biết bao đau khổ vẫn không thể tới nơi này, mà thiếu niên đoạt được thần bảo mà nó đã gặp trên đường trở về này, tại sao có thể chống lại nguyền rủa, tới được nơi này.
Nó cho rằng Thạch Hạo có thánh vật trừ tà, nếu không làm sao có thể chống lại được nguyền rủa, đồng thời đã lợi dụng thần vật này để dần dần xóa đi nguyền rủa trên người nó.
Nghĩ tới đây, cơn tức giận nổi lên trong lòng, bởi vì đối phương làm như thế là để... ăn mình!
Thạch Hạo phát điên, chuyện này quả thật là một sự sỉ nhục, điểm mạnh mẽ nhất của bộ tộc nó chính là có thể nuốt lấy vạn vật, một khi tu hành tới mức tận cùng thì dù là quy tắc thiên địa cũng có thể nuốt sạch.
Chúng nó luôn luôn là người ăn cường giả của các chủng tộc khác, nhưng nay lại ngược lại, có người muốn ăn nó!
Thao Thiết là một trong những chủng tộc mạnh nhất thượng giới, sức chiến đấu cực mạnh, bộ tộc này khiến hết thảy các đạo thống bất hủ trên thế gian đều phải kiêng dè, không muốn trêu chọc.
Đồng thời, một vị lão tổ từ thời Thái cổ của tộc này vẫn còn sống, uy chấn ba ngàn châu!
Thạch Hạo để ý tới biến hóa của nó, hơi khựng người liếc nó một chút, hắn cũng phải chuẩn bị đôi lát, tới nơi này nguyền rủa càng thêm đậm đặc hơn. Cần phải điều chỉnh trạng thái tốt nhất.
Thao Thiết đang điều tức, nó biết, đối phương tuyệt sẽ không bỏ qua cho mình thế nhưng nó không phục, nó từng lưu danh trên thần bia do Ma tôn để lại, với lại xếp hạng cũng không tính là thấp.
Có thể, nếu như biết Thạch Hạo xếp thứ nhất ở mục sức chiến đấu của thần bia thì nó sẽ không nghĩ tới những vấn đề này.
"Gào..." Thao Thiết quyết đoán ra tay trước, bởi vì nó linh cảm được Thạch Hạo sẽ không dẫn theo nó vào Mộ tiên, sẽ giải quyết nó ngay tại đây.
Vô tận tinh lực bùng lên, cứ như là đại dương cuộn trào, Thao Thiết quả thật rất mạnh, sinh linh thuần huyết còn trẻ tuổi này vung lên lợi trảo khiến hư không cũng phải lu mờ.
Ầm!
Thạch Hạo giơ tay đỡ, hai bên vừa va chạm thì lập tức Thao Thiết hét lớn, nơi lợi trảo có máu chảy ra.
Mạnh mẽ quá mức! Trong lòng Thao Thiết phát lạnh. Bộ tộc của chúng nó có thân thể cứng chắc, những bộ tộc bình thường không cách nào so sánh được, đây chỉ là một tên Nhân tộc nhưng lại lợi hại như vầy.
Nó há miệng to như chậu máu triển khai nuốt vạn vật, giữa không trung xuất hiện một cái hố đen bao phủ lấy chân thân Thạch Hạo hòng hút vào trong.
"Nhân tộc, ngươi chết đi!" Thao Thiết liều mạng, vận dụng tới đại thần thông trong tộc điên cuồng thiêu đốt tinh huyết, bên trong hố đen hiện lên rất nhiều thần mang phát sáng, nơi đó hình thành nên pháp tắc hòng luyện hóa Thạch Hạo.
"Ầm!"
Thạch Hạo cất bước, cả người đều là tia điện, một quyền oanh kích xuyên thủng hố đen, hắn đi ra.
Thao thiết ho ra đầy máu lảo đảo thối lui, vẻ khó tin hiện lên trên mặt, phá đi bảo thuật của mình một cách dễ dàng như thế?
"Ta không phục!"
Hai ngày qua chính là sự giày vò cũng là một loại sỉ nhục, bởi vì đối phương giúp làm tan đi nguyền rủa và cũng chẳng hề phong ấn nó, việc này chứng tỏ rằng đối phương không sợ nó đào tẩu và phản kháng.