Thánh dược!
Thạch Hạo miệng lưỡi khô khốc, chấn động không thôi, tùy ý lấy một cây trong lò luyện đan đã là thánh dược rồi, thật khó mà tin được.
Mùi thuốc nức mũi, đây là một gốc thực vật trong suốt lấp lánh cao chỉ một thước, những chiếc lá nhỏ trong suốt cứ như ánh trăng lưỡi liềm màu tím vậy.
Nó cứ như là một cây nhỏ được linh khí mịt mờ quấn quanh, trên cây hình thành nên một vài quả hình trăng lưỡi liềm màu tím, ánh tím lưu chuyển, rất mờ ảo và quyến rũ.
"Tử Kinh Nguyệt... lại tiến hóa thành thánh dược."
Đây vốn chỉ là một loại linh dược, mặc dù có thể tiến hóa nhưng chỉ tới linh dược đỉnh cấp mà thôi, ấy vậy lại trở thành một cây thánh dược!
Thạch Hạo không thể bình tĩnh được nữa mà đưa mắt nhìn vào trong lò luyện đan, bên trong lò bảo cốt tỏa ra ánh sáng lung linh, mấy chục loại bảo dược tỏa ra khí thế sinh mệnh.
Hắn lần nữa lấy ra một cây có màu đỏ tươi như máu, rễ của cây này dài ra cứ như là chim yến lại như được điêu khắc từ mũi khoan máu, đồng thời tỏa ra mùi thơm nồng nặc.
"Là Huyết Phi Yến, chuẩn thánh dược trong truyền thuyết?!" Thạch Hạo há to miệng, khó mà tin vào mắt mình được.
Không phải là thánh dược thế nhưng đã tiến cận, hiệu quả cũng không kém là mấy.
Bên trong lò luyện đan này có tổng cộng mấy chục cây dược, lẽ nào đều nghịch thiên như thế, quả thật hắn cũng không dám tưởng tượng nữa, nếu đều là thánh dược, chuẩn thánh dược thì đủ khiến Thượng giới khiếp sợ, lò cổ này quá phi phàm mà.
Hiện giờ hắn có chút nghi ngờ, lẽ nào lò luyện đan cao bằng nắm đấm này là được chế tác từ Chân Long cốt?
Đả Thần Thạch kêu lên kỳ lạ, tình huống này khó mà giải thích được, nên biết chỉ cần một cây chuẩn thánh dược cũng đủ giúp người chết sống lại, có thể nói tương đương với nắm giữ thêm một mạng.
Bảo dược như thế này là báu vật hiếm thấy, thế gian vô giá, bởi vì sau khi đạt được thì sẽ không bao giờ buôn bán giao dịch, đều sẽ giữ lại để bản thân dùng.
Thạch Hạo hít sâu một hơi, lần nữa thò vào trong lò luyện đan hòng xem rõ ngọn ngành, chính xác, bảo lô không lớn thế nhưng có thể nạp núi sông, không gian bên trong rất lớn.
Hắn lấy ra cây dược thứ ba, là một cây linh dược cũng chẳng phải là thánh dược, việc này khiến Thạch Hạo thở dài một hơi cũng có chút buồn.
Cây thứ tư, thứ năm...
Mãi tới cây ba mươi mốt, ráng lành dâng trào, một cây nhân sâm già vàng óng xuất hiện, nó có hình người, mùi thơm mê ly, toàn thân sáng rực, lại là một cây thánh dược - Hoàng Kim Tham*!
(*): Tham: Nhân sâm.
Thạch Hạo không ngừng quan sát, tổng cộng có năm mươi bốn cây dược, trong đó có hai cây là thánh dược, một cây chuẩn thánh dược, năm mươi mốt cây linh dược, rất rợn người!
"Chủ nhân của lò luyện đan này kinh thật, không phải là một thần dược sư thì cũng là một đại nhân vật của đạo thống bất hủ, thân phận rất lớn!" Đả Thần Thạch đưa ra phán đoán.
Có thể sở hữu hai cây thánh dược, một cây chuẩn thành dược, việc này rất là dọa người.
Dù là những cây dược kia cũng đều là kỳ trân trong linh dược, cũng không phải là những cây linh dược tầm thường thường thấy, có thể xưng là kỳ dược, ví như Tử Tinh Lan, Lưu Tinh Tuế Nguyệt, Lạc Nguyệt Hoa...
Những kỳ dược như thế này thường rất ít ỏi, nếu như đi trao đổi thì bất kỳ một cây nào cũng có thể đổi lấy rất nhiều cây linh dược bình thường khác.
Việc này khiến Thạch Hạo vui mừng, linh dược bình thường có thể từ từ kiếm lấy thế nhưng những kỳ dược hi hữu như thế này thì rất khó tìm thấy, mà bên trong đan phương của Thạch tộc thì những linh dược này đều là chủ dược.
"Lần này đã giải quyết được vấn đề lớn rồi." Chuyện này có ý nghĩa rất lớn đối với Thạch Hạo.
Từ sau khi tới thượng giới, hắn luôn muốn dùng pháp tắc hoàn chỉnh của thiên địa này để trùng tu lại mấy đại cảnh giới, và cũng hi vọng trong quá trình này sẽ phối hợp với đan phương của Thạch tộc nhằm gột rửa thân thể.
Nếu như thuận lợi mà nói thì trong thời gian ngắn sẽ hoàn thành.
Hiển nhiên, những dược bình thường không hề lọt vào tầm mắt vị chủ nhân của lò luyện đan này, những thứ mà hắn sưu tầm đều là trân phẩm, thần hà ráng lành từ bảo dược không ngừng tỏa ra.