Thạch Hạo ngồi xếp bằng nơi bờ sông, gốc dị thảo có năm lá óng ánh trong suốt đặt trước người, thứ này từ từ tan ra, sức mạnh lôi đình ẩn chứa vô tận bên trong chất lỏng màu vàng ấy.
Lúc này, tiếng vang không dứt, đinh tai nhức óc, vẻ mặt của hắn vô cùng nghiêm túc, vận dụng tất cả sức lực, thủ thế nghênh đón.
Sự phức tạp cùng với nguy hiểm vượt xa tưởng tượng của hắn, bên trong dị thảo tuy có không ít phù văn thế nhưng lại cực kỳ bá đạo, thân thể của hắn chấn động tới mức lắc lư cả lên.
Cả cây cỏ tan ra hình thành nên một chùm chất lỏng màu vàng sáng rực hơn cả mặt trời, nó không ngừng lượn lờ trong hư không, tỏa ra ánh chớp vô tận.
"Cẩn thận!" Đả Thần Thạch nói, hộ pháp bên người hắn.
Thạch Hạo vận chuyển bảo thuật Lôi đạo yên lặng tìm hiểu và lĩnh hội, cẩn thận dẫn một tia bảo dịch màu tiến vào trong miệng, mặc dù chỉ một tia nhỏ thế nhưng cũng phải gánh chịu hậu quả rất nặng nề.
"Ầm!"
Thiên lôi hạ xuống, nếu không phải ở thời khắc mấu chốt hắn phun tia nhỏ kia ra thì cái miệng nhỏ của hắn đã nổ tung rồi.
Ở trong hư không, tia điện đầy rẫy, phù văn thần bí lấp lánh chiếu rọi chư thiên, vô cùng đáng sợ!
"Lợi hại thật, không hổ ẩn chứa một tia khí tức của lôi đình Tiên đạo, chuyện này... không cách nào chống lại được." Đả Thần Thạch giật mình.
Vẻ mặt của Thạch Hạo càng thêm nghiêm nghị, vận dụng pháp lực một thân trấn áp chất lỏng màu vàng óng kia, khiến nó không thể lan tràn mà cố định ở trong hư không.
"Thật mạnh bạo!" Hắn âm thầm hoảng sợ, dù chỉ là một tia khí tức của lôi đình Tiên đạo mà đã kinh tâm động phách như vầy rồi.
Chẳng trách năm đó Ma tôn cũng phải chết, có thể tưởng tượng được nếu như gặp phải vô tận lôi đình Tiên đạo từ trên trời giáng xuống, uy thế đó cỡ nào chứ?
Mà bên trong chất lỏng này chỉ có một ít tàn văn thôi nhưng đã thành ra như thế rồi, như vậy đủ để chứng minh tất cả.
"Khí tức Tiên đạo, không thể nhận thấy trong trần thế này, mặc dù tàn văn thế nhưng giá trị vô lượng, nhất định phải nắm thật chắc để nắm rõ và dẫn vào trong cơ thể."
Thạch Hạo ngưng thần, vận dụng hết mọi thủ đoạn, lần nữa thử nghiệm luyện hóa. Lần này, hắn không dám rút nhiều như lần trước nữa mà chỉ lấy một tia kim dịch hút vào trong miệng để luyện hóa và tìm hiểu.
Trong lúc nhất thời, lôi đình dâng lên, toàn thân Thạch Hạo đều phát sáng, từng sợi tóc dựng đứng, những lỗ chân lông đều đang tỏa ra tia điện.
Đả Thần Thạch líu lưỡi, cảm thấy sức mạnh sấm sét này quá mãnh liệt. Nó có chút hoài nghi, mình có thể ăn nổi khối đá to bằng đầu người kia hay không.
Thạch Hạo bắt đầu vận chuyện pháp và đạo của Lôi Thiên tước để tiến hành tìm hiểu, mượn khí tức của lôi đình Tiên đạo để gột rửa, cảm ngộ, đây là một quá trình rất kỳ diệu khó nói thành lời.
Một con hung cầm xuất hiện ở sau lưng, bộ lông màu tím như kiếm, tất cả đều xòe ra trông vô cùng hung mãnh, ác liệt, con ngươi màu bạc, khí tức ép người!
Đây là Lôi Thiên tước do Thạch Hạo vận chuyển phương pháp này mà thành, đi kèm là tia chớp ầm ầm nổ vang, âm thanh kinh thiên động địa.
Thạch Hạo đang ngộ đạo, mượn chất lỏng màu vàng óng kia để tu luyện pháp của Lôi Thiên tước, trước đây hắn từng học qua lôi đạo trong bảo thuật Toan Nghê, thế nên bây giờ tu hành làm ít mà hiệu quả nhiều.