Dòng sông chảy chầm chậm trên trời cao, cứ như là rượu tiên nước thánh lấp lánh óng ánh. Chỉ là bên trong lơ lững vài bộ Thần thi, phá hết cả khung cảnh tuyệt đẹp của dòng sông.
Thạch Hạo đứng ở nơi này, lặng yên cảm ngộ, lần này hắn thu hoạch rất lớn, sức mạnh lôi đình đột phá ràng buộc siêu thoát khỏi hạn chế của bảo thuật Toan Nghê, bước ra một bước dài.
Hắn tĩnh như bàn thạch, một khi động thì tia chớp quấn quanh thân thể, mỗi lỗ chân lông đều tỏa ra điện quang, pháp lực lôi điện đầy thần bí và mạnh mẽ.
"Thật mạnh!" Ngay cả hắn cũng thầm than.
Nắm giữ nó thì sức chiến đấu chắc chắn sẽ tăng gấp bội, lôi đình là một trong những sức mạnh đáng sợ nhất thế gian, đạt tới cực điểm thì có thể khiến nhân gian biến sắc.
Nên biết, Ma tôn vô thượng cũng phải chết bên trong lôi đình Tiên đạo, trời xanh hạ xuống kiếp nạn, dùng sấm sét cấm kỵ g**t ch*t, 'thân tử đạo tiêu'.
Trước kia, tuy Thạch Hạo tu lôi đình thế nhưng cũng chỉ là khung sườn bên trong bảo thuật Toan Nghê, không cách nào siêu thoát được. Cho tới lúc này thì hắn mới đột phá, bước ra một bước cực kỳ trọng yếu kia.
"Sau khi siêu thoát thì có thể tiến vào lĩnh vực Lôi điện vô thượng rồi, sẽ giúp cho môn thần thông này không ngừng tiến hóa."
Hắn có dã tâm, không ngừng nghiên cứu tìm hiểu pháp môn Lôi đình, khiến các phù vãn sấm chớp đều dung hợp lại với nhau, khai sáng ra thần thông cấm kỵ không hề kém với Thập đại bảo thuật của thế gian.
Đặc biệt là, hiện tại hắn không thể sử dụng pháp và đạo của hạ giới để tránh bị người phát giác, cho nên bản thân cần phải đột phá, diễn biến mở ra một thần thông khác.
Một cặp mắt màu bạc mở ra cứ như là mũi kiếm vậy, ở phía xa đang nhìn chằm chằm Thạch Hạo.
Thiên hà lấp lánh mang theo ánh sáng không ngừng chảy xuôi trong hư không, khiến cho những khu vực gần đó đều sáng rực.
Nhưng mà, ở nơi xa hơn sương mù vẫn thế, mờ ảo và tối tăm giống như những nơi khác ở đảo Ác Ma, tràn đầy vẻ thần bí.
Đó là một con mãnh thú không chút tiếng động tiến lại gần, sau đó đột nhiên bùng phát từ trời cao chạy tới, mang theo vô số tia điện màu bạc vồ giết về phía Thạch Hạo.
Trên đảo Ác Ma, hết thảy hung linh đều hiểu thuật lôi đình.
Thạch Hạo bình tĩnh xoay người lại, đã cảm ứng được con thú dữ này đang tiến lại gần từ lâu nên lập tức giơ tay, lòng bàn tay bay ra một dải lụa nhằm hướng con cự thú có cảnh giới Tôn giả kia.
Đây là một loài bò sát, thân hình trắng bạc, cặp mắt lạnh lẽo, đã sống mấy trăm năm trong khu vực này, cũng là cao thủ hiếm có trong cảnh giới Tôn giả.
Đảo Ác Ma có chân huyết Ma tôn, có sức mạnh lôi điện Tiên đạo nên tẩm bổ ra một vài sinh linh mạnh mẽ và thần bí, tràn ngập nguy hiểm và bất ngờ.
Nhưng mà, hai bên vừa va chạm thì con bò sát kia liền kêu thảm thiết, với đạo hạnh bốn trăm năm, một thân lôi điện màu bạc bị xuyên thủng, vảy giáp cả người bay tán loạn, đầm đìa máu tươi.
Nó không địch lại Thạch Hạo, vừa mới giao thủ đã bị thương nặng.
Thạch Hạo hóa chưởng thành đao, kèm theo đó là ánh chớp chém về trước, con thằn lằn màu bạc dài mười mấy trượng nhanh chóng tránh né đồng thời phun ra bảo cụ để ngăn cản.
Thế nhưng tất cả đều đã chậm, lôi điện như ánh đao kia chém xuống, phá tan bảo cụ, xuyên thủng lớp giáp da, chặt đứt nó thành hai nửa, máu tươi chảy xối xả.
Cuối cùng, ầm một tiếng, sức mạnh lôi điện nổ tung, con thằn lằn màu bạc với cảnh giới Tôn giả nát tan hóa thành tro tàn.
Dùng dao mổ trâu để cát tiết gà, oai phong của lôi đình không phải bình thường, Thạch Hạo rất hài lòng, hắn tiếp tục dọc theo thiên hà tiến về nơi sâu.
Nửa tháng này, sau một khoảng thời gian ngắn tu hành thì hắn lại lên đường, vùng phụ cận thiên hà có sức mạnh lôi đình rất dày đặc, là bảo địa để tu hành phù vãn sấm sét.
Trong lữ trình tu hành này, hắn vừa đi vừa nghỉ, mỗi lần ngồi xếp bằng xuống thì đều lấy cây dị thảo màu vàng kia ra nghiên cứu phù vãn bên trong, thu hoạch cực lớn.
"Đợi tới nơi sâu nhất kia, lúc đó nuốt cây cỏ này chắc sẽ có hiệu quả ngoài ý muốn." Hắn khẽ nói.
Dị thảo không có suy nghĩ, không thể tu hành thế nhưng lại ẩn chứa một số hoa văn thần bí, căn cứ theo suy đoán của hắn thì tàn văn của lôi đình Tiên đạo năm đó tản ra khắp đảo Ác Ma và sau đó bị cây cỏ này hấp thu một ít.