Thiên hà chảy xuôi, thần thi chìm nổi bên trong.
Ven sông, cổ bia sừng sững, lấp lánh rạng ngời, bên dưới có rất nhiều sinh linh vây quanh.
Một vài người trẻ tuổi tinh thần phấn chấn, nôn nóng muốn thử, muốn lưu danh trên bia đá, thử xem thứ hạng của mình cao tới đâu, liệu có tỏa ra hào quang lấp lánh hay không.
"Để ta tới thử!"
Một thanh niên tiến về trước, lòng bàn chân phát sáng, trên mặt đất lưu lại từng phù văn lấp lánh, đồng thời cả người bắt đầu rực cháy.
Hắn muốn kiểm nghiệm sức chiến đấu của chính mình cho nên vận dụng tới thủ đoạn mạnh mẽ nhất, toàn lực bùng phát công thẳng về phía bia đá.
Mưa ánh sáng tỏa ra cứ như cánh hoa đang phấp phới, cả người đánh ra đòn mạnh nhất lên trên tấm bia đá cao ba ngàn trượng kia, tiếng nổ vang lớn.
"Thế nào, xếp hạng của ta cao bao nhiêu?" Thanh niên rút lui lộ vẻ nôn nóng, tìm tên chính mình trong chùm sáng lộng lẫy bên trên tấm bia lớn kia.
Nhưng, thời gian trôi qua rất lâu vẫn không phát hiện ra được khiến hắn ngạc nhiên.
"Không thấy." Những người khác cũng lắc đầu.
Thần thức của những người này đều rất mạnh mẽ, cẩn thận tìm kiếm chắc chắn sẽ không bỏ sót, đảo qua đầy rẫy những cái tên nhưng vẫn không thấy tên của thiếu niên vừa rồi.
"Tấm bia nay đã tồn tại quá lâu nên đã xảy ra vấn đề gì rồi quá, nếu không vì sao không có tên của ta?" Thiếu niên kia nghi vấn, có chút thất vọng.
Một vài tu sĩ lớn tuổi nợ nụ cười, một bà lão tóc đen chống cây gậy được chế tác từ cây táo trong số đó nói: "Không phải ai cũng có thể lưu danh trên bia đá, nó chỉ lưu lại ba trăm vạn tên đầu tiên mà thôi."
Người thanh niên kia lập tức đỏ mặt tía tai, nắm chặt nắm đấm, hắn thậm chí tư cách cũng không có, muốn xem thứ hạng của mình... khiến hắn xấu hổ.
"Người trẻ tuổi, đừng xấu hổ, bao nhiêu năm trôi qua cũng chưa chắc có người lưu danh trên cổ bia này, người có thể lưu danh thì chắc chắn sẽ là thiên tài kinh thiên động địa." Một ông lão động viên.
"Ngươi nên nhớ, đây chính là vô số xếp hạng được tích lũy từ cổ đại cho tới hiện tại, suy nghĩ một chút đi, xếp hạng này kinh khủng cỡ nào chứ." Bà lão tóc đen cười nói.
Bà vừa nói như thế thì người thanh niên này cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, không còn tức giận và xấu hổ nữa.
"Đây là tích lũy từ vô tận năm tháng, là của ba ngàn châu sao?" Có người kinh ngạc lẩm bẩm, quả đúng là hù chết người khác mà.
Bởi vì nếu như tính bình quân, cứ một châu xuất hiện một ngàn người, rồi phân tán tới mấy ngàn thế hệ sau này, vậy mang ý nghĩa, thiên tài đệ nhất một thế hệ của một châu cũng chưa chắc có thể lưu danh trên bia đá này.
Chuyện này.... Tất cả mọi người cứng đờ, chấn động không thôi!
"Chủ yếu là mười châu quanh đây, ba ngàn châu thời cổ đại... khoảng cách quá xa, ai có thể đi xa như thế." Một ông lão cười híp mắt giải thích.
Đó quá xa vời, ba ngàn châu, mỗi một châu đều có địa vực vô cương*, dường như cách nhau cả một tinh không, thiên tài khó mà đi tới đây được.
(*) vô cương: không biên giới
Đương nhiên, cũng từng có người tới đây để kiểm tra.