Thạch Hạo đi vào trong, sương mù và điện từ ở nơi này có liên hệ với nhau, vang vọng không thôi, sau khi thâm nhập mấy ngàn trượng thì có một tia xích mang* xẹt qua kèm theo là âm thanh sấm sét.
(*) xích: màu đỏ; xích mang: giống như sao xẹt, có coi phim chắc biết.
Hắn cũng chẳng hề né tránh, hồ quang điện* màu đỏ thẩm đánh xuống, hắn nâng cánh tay đỡ lấy, mưa ánh sáng rực rỡ tỏa ra, xinh đẹp và quyến rũ.
(*) Hồ quang điện là quá trình phóng điện tự lực xảy ra trong chất khí ở áp suất thường hoặc áp suất thấp giữa hai điện cực có hiệu điện thế không lớn. Trên thực tế nó là một dạng plasma tạo ra qua sự trao đổi điện tích liên tục.
Trong lòng Thạch Hạo rùng một cái, hồ quang điện này uy năng rất mạnh khiến đầu ngón tay của hắn hơi tê tê, cơ thể hắn mạnh xa với Tôn giả bình thường, vượt qua rất nhiều bảo cụ.
Đi tiếp mấy chục dặm, ở ven đường Thạch Hạo bắt gặp rất nhiều hài cốt, được tích lũy từ vô tận năm tháng, những khúc xương cháy đen có thể thấy được họ chết thảm thế nào.
Đột nhiên, hắn cảm thấy hơi lạnh, bỗng dưng quay đầu thì nhìn thấy một con mắt đang mở to đỏ au, sau đó là bùng phát ra lôi đình đánh về phía hắn.
Trong tiếng răng rắc, từng tia điện đi kèm gió lốc cuốn tới, khiến cho những tảng đá trên mặt đất đều văng ngược ra sau, đây là một sinh vật không hề yếu.
Thạch Hạo nghiêng người né tránh đám lôi điện đang tới này, nheo mắt quan sát, kinh ngạc kêu lên: "Lại là một con... cá!"
Cả người nó là những chiếc vảy bạc xếp chồng lên nhau mang theo ánh điện, nó dài hơn mười mét đang há miệng lớn như là chậu máu, tia điện phụt lên, không ngừng bơi lội trong hư không.
Không có sông lớn cũng chẳng có hồ nước, thổ địa trên đảo Ác ma rất khô cứng, đâu đâu cũng là đá, tại sao lại xuất hiện con cá lớn như vầy? Thạch Hạo khá là kinh ngạc.
"Răng rắc!"
Con cá lớn này vẫy đuôi, lần nữa phát ra ánh chớp, thực lực rất mạnh, cả người đều là điện phù không ngừng bùng phát.
"Thật sự là kỳ lạ, làm sao nó có thể sinh sống chứ, nơi đây không có nước mà." Thạch Hạo xuất thủ, lòng bàn tay phát sáng hiện ra một dấu ấn Toan Nghê hấp thu toàn bộ lôi điện, sau đó đánh giết con cá kia.
Bỗng nhiên, lông tóc cả người hắn dựng đứng, hắn quay đầu nhìn ra xa, nơi đó hết cặp mắt này lại tới cặp mắt khác đang mở to, đang nhanh chóng vọt tới nơi đây.
"Cả bầy cá?" Thạch Hạo trợn to mắt, sau đó phát giác chuyện lớn không ổn rồi, phương xa tựa như cả vùng ánh sáng, vô số con mắt xuất hiện rồi tụ lại.
Lúc này, hắn không thể không tránh lui, số lượng bầy cá này nhiều tới mức dọa người, phô thiên cái địa kéo tới, kèm theo đó là sấm chớp đinh tai nhức óc.
Mượn nhờ ánh sáng của tia chớp, hắn thấy được hàng ngàn hàng vạn ác ngư màu bạc, dài mấy mét tới mấy chục mét, đủ loại kích thước hợp lại với nhau, thần lực kinh người.
Trước khi rời đi thì Thạch Hạo cũng phát ra một đòn, dùng kiếm ý của Một cọng cỏ chém ra đánh giết mấy con cá lớn hòng cảnh cáo.
"Gào..."
Đi kèm tiếng gào là sự chấn động của vùng đất này, tia điện thông thiên lấp lánh rọi sáng mảnh non sông nơi đây, nơi này trở nên trắng xóa, sương mù đều tản ra.
Thạch Hạo quay đầu lại, cảm thấy người lạnh lẽo, hắn nhìn thấy mấy con cá cực lớn ở phía cuối cứ như là ngọn núi vậy, dữ tợn và mạnh mẽ, không ngừng vẫy đuôi trong hư không.
Những con này còn to hơn cả cự thú trong đại dương, thật sự quá to lớn, đáng sợ nhất chính là, một hai con trong số đó đã nhen nhóm ra Thần hỏa, lôi điện mà chúng phóng ra vô cùng kinh người.
Sau một khắc, Thạch Hạo tăng tốc, kết quả vừa mới rời đi thì tia chớp liên miên đánh vào chỗ vừa nãy, khiến nơi đó sáng như ban ngày.
Thạch Hạo trốn đi xa, không cần thiết phải chiến đấu bởi vì số lượng cá quá nhiều, cơ bản giết không hết, với lại còn có cường giả cấp Thần trấn áp ở phía sau, rất là nguy hiểm.