Thạch Hạo nhíu mày, thầm than: "Có một mầm họa, nếu như bên trong Hắc ngục có phong ấn một Chân thần thượng cổ, một khi thả ra ngoài thì chúng ta sẽ gặp phải xui xẻo, cơ bản không thể đối phó được."
Vấn đề này rất nghiêm trọng, mặc dù phú quý hiểm trung cầu*, thừa loạn mà xông, thế nhưng cũng phải giữ lấy cái mạng nhỏ của mình mới chính xác.
(*): Cầu phú quý trong hiểm nguy.
Đả Thần Thạch cũng rất cẩn thận, nó cảm ứng được một luồng khí tức không tầm thường, sau khi rời khỏi quáng động* ngóng nhìn về khu nhà giam được đúc thành từ kim loại màu đen thì trong lòng cảm thấy nặng nề.
Khu nhà giam đen thui này dày đặc phù văn, pháp tắc rườm rà phức tạp khiến nó giật nảy mình, đó là trận pháp mà cường giả cấp Giáo chủ lưu lại, to lớn và hùng vĩ, khó có thể phá giải.
"Không thể làm bậy được, trận pháp nơi này quá lợi hại, hơn nửa ta phá giải không được."
Chuyện này rất quan trọng, hai người bọn họ nghiên cứu rất lâu thì xác định nơi sâu trong nhà giam này còn có đại trận phức tạp hơn nữa, là do bá chủ thượng giới này bố trí.
"Tuy rằng rất muốn tạo ra một niềm vui bất ngờ cho Bất Lão sơn, thả hết những người đối đầu bọn họ, thế nhưng mà... khó nghen." Thạch Hạo lắc đầu.
Sau đó, bọn họ đi lên mặt đất, Thạch Hạo trò chuyện với những người khác trên đảo Ác Ma thì biết được một sự thật kinh người, nhà giam này quả nhiên ghê gớm.
"Ở bên trong có khả năng phong ấn Thiên Thần từ xa xưa nhưng vẫn còn sống tới bây giờ!"
"Nhưng mà chưa ai nhìn thấy cả, chỉ là lời đồn mà thôi, thế nhưng nơi sâu trong nhà giam đó là cấm địa, dù là tên cai ngục đã nhen nhóm Thần hỏa cũng không muốn đặt chân tới và cũng không dám dễ dàng lại gần."
...
Thạch Hạo hít vào ngụm khí lạnh, khu nhà giam trên đảo Ác Ma này còn đáng sợ hơn cả trong tưởng tượng của bọn hắn, cũng không phải là một nhà giam thông thường, sau khi bàn bạc kỹ càng thì kết luận, không thể làm bậy.
"Cái đám tù nhân này, nhanh đi đào mỏ đi, nhiệm vụ hôm nay mà không xong thì đừng hòng mò về lại!"
Xa xa tiếng quát mắng truyền tới, Tần Trình Thượng vẫn cầm roi Lôi quang không ngừng quất đánh đám tù nhân, khiến họ máu tươi chảy đầm đìa.
"Không xong rồi, nguyền rủa trong người ta quá lớn nên cần phải nghỉ ngơi, nếu như còn tiếp tục thì sẽ sống không được mấy ngày nữa." Có người cầu xin.
"Không được cũng phải được, ngươi là tù phạm không có tư cách đưa ra điều kiện, không xuống đó thì sẽ bị đánh giết, đi lấy quặng ngay cho tao!"
Những người của Tần tộc quát lớn, vung roi da, những tia chớp xoèn xoẹt ngang trời, cả đám người bị đánh tới cháy đen, xương trắng đều lộ ra ngoài, tiếng k** r*n liên hồi.
"Xin đại nhân hãy lưu tình." Có vài tên phạm nhân cầu xin.
"Cút, đi xuống hết cho ta, lo mà khai thác đi nếu không các ngươi cũng sẽ bị đánh như vầy đó!" Tần Trình Thượng lên giọng quát lớn.
"Uy phong thật lớn mà, làm mưa làm gió ở nơi này." Thạch Hạo nói nhỏ, sát cơ ẩn hiện.
Mấy ngày sau, sự hỗn loạn lần nữa diễn ra, bởi vì bên dưới hầm mỏ liên tiếp có người chết, mấy bộ thi thể được đưa ra ngoài, rất nhiều phạm nhân nổi giận, chắc chắn sẽ chết, thế còn có cái gì đáng sợ hơn chứ.