Dịch: Độc Nhân
Biên: ronkute
Thạch Hạo chuẩn bị khởi hành đi đến đảo Ác Ma.
Trước lần hành động này, hắn đã tiến hành điều tra những điều cần thiết, đầu tiên là bắt tay điều tra từ những lời đồn xưa, sau đó đi hỏi người khác, cuối cùng còn mua các loại cốt thư có ghi chép về đảo Ác Ma để mổ xẻ cặn kẽ.
"Chỗ đó rất nguy hiểm, tuy rằng có ẩn chứa đại cơ duyên, thế nhưng hàng năm người đi đến đó đến tám phần mười đều chết hết."
Nơi đây là bên trong một tòa thành to lớn, trả lời là một lão giả tóc xám tro đang thủ hộ truyền tống trận, thân hình lão gầy gò, ánh mắt thâm sâu, nhìn về phía mọi người nói lên lời đe dọa.
Đảo Ác Ma mặc dù thuộc lãnh thổ của Ngũ Hành châu nhưng nó lại nằm sát khu vực biên giới, cách nội địa vô cùng xa xôi, muốn đi đến đó nhất định phải nhờ vào truyền tống trận đầy phức tạp rườm rà này.
Mà loại truyền tống trận siêu cấp có thể vượt châu đi xa như thế này cũng chỉ có một số đại giáo mới có khả năng nắm giữ mà thôi.
Cả tòa truyền tống trận đều có màu xanh nhạt được xây thành chỉ từ một loại kỳ thạch, bên trên có khắc đủ loại ký hiệu thần bí mà phức tạp, lấy bảo cốt nguyên thủy hiến tế, lưu chuyển một loại lực lượng thần bí.
Tế đàn bắt đầu phát sáng, đầu tiên một khối xương thú màu vàng bị bể nát, rồi tiếp theo đến hai khối xương chim màu tím vỡ ra... Một đống bảo cốt dùng để hiến tế đều bốc cháy, giải phóng ra thần năng.
Có thể thấy được, mức tiêu hao này rất to lớn, đại giáo thông thường hoàn toàn không thể vận chuyển nó được.
"Ầm" một tiếng, phù văn dày đặc, đại trận bắt đầu vận chuyển, rất nhanh đã đánh thủng hư không, tạo ra một con đường ánh sáng màu xanh nhạt hướng về phương xa.
Có tới mấy ngàn người cùng nhau bước vào bên trong thông đạo ánh sáng, đều là sinh linh muốn đi đảo Ác Ma, có người đi thám hiểm cũng có người của những thế lực lớn áp giải cự hung đi giam cầm.
Con đường màu xanh nhạt rất vững chắc, nó xuyên qua hư không đi hơn ngàn vạn dặm, mọi người theo thứ tự tiến vào rồi không ngừng biến mất.
Không lâu sau đó, phía trước xuất hiện một cánh cửa ánh sáng vô cùng to lớn, cuối cùng đã đến nơi. Đây là một chuyến lữ hành trong hư không. Vượt qua không gian, với cự ly được tính bằng con số thiên văn nhưng cũng chỉ trong chốc lát đã đến nơi.
"Người đến lần này cũng không nhiều lắm." Bên ngoài cánh cửa có người lên tiếng, là người thủ hộ nơi này. Vì để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên mới có một người hộ trận ở đây.
"Haizz, lần trước cũng có hơn vạn người đến đây, tiếc là có rất nhiều người đi vào bên trong đảo nhưng lại chẳng thấy ai trở ra." Một lão già thở dài nói.
Đại trận cỡ này mỗi tháng chỉ mở ra một lần, ít nhất cũng phải có mấy ngàn người cùng đi mới được, như vậy thì phí dụng nộp lên mới đủ để vận chuyển đại trận, bằng không thì đại giáo cũng chi trả không nổi.
Muốn đi đơn độc một mình, trừ khi cung cấp thẳng kỳ bảo hiếm thế, một mình có thể chi trả phí dụng bằng mấy ngàn người thì mới có cơ hội.
Thạch Hạo bước ra thông đạo, ngước mặt nhìn bầu trời tăm tối. Nơi đây có chút áp lực, quanh năm không thấy mặt trời, vẫn luôn bị sương mù bao phủ.
Đảo Ác Ma, tuy rằng có một chữ đảo, thế nhưng nó cũng không ở trên biển cũng không ở trong một đầm nước bình thường, mà nó treo ở trên hư không, vĩnh viễn không rơi xuống.
"Ở chỗ này các ngươi sẽ không thấy gì đâu, cần đi qua tám trăm dặm sương mù dày đặc mới thật sự vào được bên trong đảo." Một người lái thuyền nói, sau đó tiến lên mời chào mọi người đi thuyền.