Dịch: Độc Nhân
Biên: ronkute
Con chim này linh tính quá rõ, không dài hơn nửa thước, toàn thân sặc sỡ ánh bạc, tuy còn nhỏ như vầy nhưng lại có thể nghe hiểu, có chút hung ác, cặp mắt to đen láy như ngọc thạch đen, bộ mặt vô cùng sinh động.
Thạch Hạo hết trở rồi lại lật, kéo kéo lông đuôi xinh đẹp như ngân hồng, việc này khiến cho lông tơ của chim con đều dựng ngược cả lên, nó muốn liều mạng với Thạch Hạo!
"Tính tình của ngươi sao lại hung vậy hả, đừng có lộn xộn." Thạch Hạo gõ gõ ngón tay lên sau ót của nó khiến chim con đầy xinh đẹp này tức giận không thôi.
Thạch Hạo thấy vui vui nên không ngừng chọc nó, hết gõ đầu lại vuốt vuốt cặp cánh bạc lấp lánh kia, thấy bộ dạng thờ phì phò trông rất buồn cười.
Là một con Ngân Hoàng non sao? Sinh linh này từ xưa tới nay rất hiếm, nếu là thật thì chắc chắn sẽ tạo nên sự chấn động mạnh, các giáo sẽ đứng ngồi không yên.
Dù sao, việc này cũng có thể dính dáng tới một loại bí pháp bảo thuật Chân Hoàng vô thượng!
Thần thông có cấp bậc như thế này đủ để xưng là cấm kỵ, các bá chủ ở thượng giới này đều mơ ước, sẽ tạo nên hồi tai họa, nơi đây chẳng thể yên tĩnh được.
Ánh mắt của Thạch Hạo nóng rát, nuốt một ngụm nước miếng, đây nếu là một con Ngân Hoàng thì quả thật là một vận may nghịch thiên đối với hắn!
"Để tao nhìn cho rõ điểm kỳ quái của mày nào." Hắn lẩm bẩm, chỉ nhìn hình dáng của con chim này thì khó mà đưa ra kết luận chuẩn xác được, hắn lấy ra Trùng đồng hòng xem xét chân cốt trong cơ thể của con chim non này.
"Vù" một tiếng, Trùng đồng run run, phát ra ánh sáng tán loạn, không thể nào nhìn thấu được con chim non này, trong cơ thể của nó hình thành một tầng hào quang màu bạc không ngừng thiêu đốt ngăn cản tất cả với ngoại giới.
Thạch Hạo ngạc nhiên không thôi, con chim này càng thêm bất phàm, dùng Trùng đồng mà cũng không thể quan sát được thì đủ chứng minh sự thần bí của nó.
"Lẽ nào trong cơ thể của nó có thần bảo trời sinh, tự động hộ thể, chặn lại tất cả những thứ này?" Hắn nắm lấy chim nhỏ không ngừng nghiên cứu tìm tòi.
"Mở!"
Thạch Hạo vận dụng đạo âm hét lên một tiếng, dùng sức mạnh thần thức hòng xem ý thức hải của con chim non này. Thế nhưng lại bị ngăn cản, nơi mi tâm của nó phát sáng, đó là một ngọn ngân diễm đang chập chờn do phù văn hóa thành.
Nếu như cưỡng ép thăm dò thì chắc chắn con chim non này sẽ giải thể!
Thạch Hạo vuốt cằm, lẩm bẩm: "Phù văn và tiềm năng của nó vô cùng mạnh, có thể bị động phòng ngự thế nhưng cũng không thể chủ động thi triển pháp môn?"
"Thôi được rồi, tao sẽ chăm sóc mày thật tốt ở bên người." Hắn cười ha ha, nếu như là một con Ngân Hoàng vậy thì rất ghê rồi!
Con chim này làm vẻ ủ rủ, hờn dỗi.
"Đói bụng không, tao kiếm thức ăn cho." Thạch Hạo tìm lấy một cái chậu rồi bỏ vào chút thịt tươi đưa tới gần chim non.