Dịch: ronkute
Hơn một năm không gặp, chủ thân Nguyệt Thiền càng thêm xinh đẹp, không dính chút khỏi lửa trần gian, mắt ngọc mày ngài, bạch y phấp phời, xinh đẹp cứ như là một vị tiên tử bước ra từ tranh vậy.
Trong lúc vô ý, một uy thế như có như không tỏa ra, lực thần hồn của nàng rất là kinh người khiến thành những người trong Hòe thành đều hãi hùng khiếp vía.
Thạch Hạo hơi nhíu mắt, cũng không để tâm lắm thế nhưng trong lòng lại không yên, chủ thân Nguyệt Thiền này còn mạnh hơn cả trước đây, thần hồn mạnh mẽ, phóng thích khí tức bất hủ.
Hắn sớm biết, Nguyệt Thiền tiên tử chẳng hề đơn giản, lúc sinh thì có dị tượng kinh người gây nên náo động cả thượng giới, sau đó tin tức tựa như bị phong tỏa lại.
Lúc trước, khi hắn mà Ma nữ liên thử để đối phó với thứ thân Nguyệt Thiền thì đã phát hiện được manh mối, nơi sâu nhất trong ý thức hải có một cô gái với phong thái tuyệt thế đang ngủ say, có khí thế bất hủ.
"Như thế này, nàng bước đầu đã giải phóng, phóng thích loại lực thần hồn kia rồi, lai lịch thật kinh người." Thạch Hạo cảm thán trong lòng.
Vị đại nhân tuổi trẻ kia của Tiên điện vẫn thần bí khó lường như trước, cả người toàn là ký hiệu khó mà nhìn thấy hình dáng, thế nhưng lại khiến cho tất cả mọi người đều phải vô cùng kinh nển, không dám đối diện với hắn.
Hai người bay lướt qua trời cao, giống như là một cặp bích nhân*.
(*): Ý chỉ là 1 cặp trời xinh.
"Đó là tiên tử của Bổ Thiên giáo, quả nhiên xinh đẹp tuyệt trần, xinh đẹp tới mức như đang mơ vậy."
"Cũng chỉ có vị đại nhân tuổi trẻ của Tiên điện thì mới có thể làm bạn sánh đôi cùng với tiên tử tuyệt thế này."
"Quần anh hội tụ, giống như là thần tiên quyến lữ."
...
Chuyện này khiến cho mọi người ở bên dưới có thán phục, có sợ hãi, có ước ao và cũng có đố kỵ đối với cặp bích nhân vừa bay ngang qua kia, thần sắc ai nấy đều phức tạp.
"Chắc chắn có việc khác thường ở đây, nhiều nhiều như thế xuất hiện, đã kinh động tới các giáo, lẽ nào tất cả đều do cô gái tóc bạc kia, đến cùng thì đã xảy ra chuyện gì thế?" Thạch Hạo tự hỏi, hắn cảm thấy, nếu như có một loại vận may lớn nào đó thì hơn nửa hắn cũng sẽ bị cuốn vào cuộc phong vân này.
Trong diễn võ trường, đại đa số mọi người đều không chú ý tới biến hóa của Hòe thành, đặc biệt là những thiếu niên kia, bởi vì bọn họ cũng khong có linh giác mạnh tới như thế, vẫn tiếp tục cuộc tuyển chọn của chính mình.
"Xem ta đây!" Thiếu niên Chu Tuấn của Chu thôn tiến lên trước, hít sâu mọt hơi, hét lớn sau đó một tiếng ầm vang lên, đại đỉnh nặng vạn cân bị nhấc bổng.
"Tốt!" Bạn bè cùng lứa ở xung quanh bội phục, lớn tiếng khen giỏi.
"Đây tính là gì chứ?" Bên cạnh có người cười khẩy với vẻ đầy khinh bỉ, là người của Mãng thôn đã tới, một thiếu niên trông rất khỏe đang nhấc lên đại đỉnh, sau đó cũng giơ bổng lên.
"Đùng là lực mạnh nhen!" Mọi người thán phục, bởi vì bọn họ đều tới từ bộ lạc bình thường, mới mười mấy tuổi mà chỉ dựa vào thân thể hoàn toàn không đụng tới phù văn, một tay có thể nâng lên đại đỉnh nặng vạn cân, tương đối không tầm thường.
Mọi người suy đoán, vị thiên tài của Mãng thôn này nếu như vận toàn lực, hai tay giơ lên đại đỉnh ba vạn cân thì cũng không thành vấn đề gì, rất kinh người.
"Không tệ!" Thành chủ Hòe thành gật đầu khen ngợi, lộ ra ý cười.
"Đám nhện con*, các ngươi quá yếu." Thiếu niên của Mãng thôn quay đầu nhìn về Chu thôn cười to, phía sau hắn cũng có mấy người adua cười theo, ai nấy cũng lộ vẻ xem thường.