Dịch: ronkute
Ven đường, núi non chập trùng, đại thụ hơn trăm thước khắp nơi, thi thoảng lại có mãnh thú rít gào, còn có hung thú bay lượn trên trời cao.
Con đường này rất rộng thế nhưng chẳng hề bằng phẳng, tuy vậy vẫn không ảnh hưởng gì tới tốc độ di chuyển của ốc sên này, nó cứ như lướt trên mặt đất bằng, tốc độ còn nhanh hơn cả tuấn mã không ít.
Tam a công dẫn theo mười mấy tên thiếu niên, Thạch Hạo cũng nằm trong số đó, tất cả ngồi trên lưng ốc sên tiến về thị trấn phía trước.
"Gào..."
Một con lân hổ màu đen xuất hiện, thân kỳ lân, đầu hổ, dáng vẻ hung ác, khắp thân toàn là vảy đen, nó lướt nhìn đám người rồi sau đó rời đi, cũng không có tấn công.
Đây cũng không phải là chuyện lần đầu xuất hiện, trên đường đi cũng đã gặp mấy con mãnh thú đầy mạnh mẽ thế nhưng lại phát hiện bên trong đội ngũ này lại có người không dễ chọc nên mới không dám tấn công.
"Tam a công, ông từng nghe tới Vân tộc chưa?" Thạch Hạo hỏi, hắn từ truyền tống trận của Vân tộc tiến vào thượng giới cho nên cảm thấy khoảng cách giữa mình và tộc này sẽ không xa.
"Hình như có nghe qua thì phải." Tam a công gật đầu.
"Ở nơi nào, cách đây xa không?" Thạch Hạo thỉnh giáo.
"Khi còn trẻ ta từng ra ngoài lịch lãm và từng nghe nói qua, tộc kia vô cùng mạnh mẽ đồng thời cũng rất lâu đời, cũng không thuộc về Lôi châu ta." Tam a công nói.
Vân tộc, một đại tộc vô cùng cổ xưa, nắm giữ đạo thống chẳng hề tầm thường ở thượng giới này, dùng hai chữ "Vân châu" để đặt tên cho vị trí của mình.
"Bất phàm như thế luôn à." Thạch Hạo kinh ngạc, sau đó suy nghĩ, hắn nghĩ chắc chắn là do đường hầm hư không bị nổ tung nên đã khiến nó lệch khỏi tọa độ trước kia, nên mới xuất hiện ở Lôi châu.
Bỗng nhiên, trên không trung gió mạnh rít gào, bóng tối che khuất, cứ như một đám mây đen đang vụt qua, đó là một con hung cầm, cánh chim phát sáng, con mắt bén nhọn, giương cặp cánh dài tới hơn trăm trượng.
"Ha ha... Tam a công, thôn các ngươi cũng muốn đi tham gia tuyển chọn dũng sĩ à, đám nhóc này không ổn, không đủ khỏe mạnh, hơn nửa sẽ toàn quân bị diệt đó." Trên lưng con hung cầm ấy có tới mấy chục người, hiển nhiên là cường giả của một thôn khác đang dẫn đám thiếu niên thôn mình đi dự thi, mở miệng trò chuyện mang theo thiện ý.
"Tới lúc ấy sẽ để cho các ngươi biết thế nào là lợi hại!" Cả đám người trẻ tuổi của Chu thôn không phục.
Hung cầm đi ra, bọn họ tới từ một thôn khác, tổng thực lực cũng không tầm thường, chỉ cần nhìn tọa kỵ của họ thì có thể nhìn ra được.
Di chuyển thêm mấy trăm dặm nữa thì mặt đất từ từ trống trải, cây rừng giảm đi nhiều, một tòa thành trig như ẩn như hiện nằm trên đường chân trời, rốt cuộc cũng đã tới nơi.
Hòe thành, đây là một thị trần có thể chứa tới mấy vạn nhân khẩu, không nói là lớn những cũng chẳng hề nhỏ.
Ở của thành có một cây cổ thụ, chạc cây vững chắc, phiến lá xanh tươi, cánh hoa trắng như tuyết, đây là một cây cô hòe cao hơn trăm trượng.