Dịch: ronkute
Bên trong hồ Niết bàn, sương lượn khói lờ, hào quang sáng rực, điềm lành óng ánh, bên trong chất lỏng lấp lánh mịt mờ tinh khí, cuộn trào không thôi.
Thạch Hạo ngồi xếp bằng, xương khớp cả người đều phá nát, hắn chịu đựng đau nhức để dẫn dắt những bảo dịch nhằm gột rửa thân thể, những tiếng sấm nổ phát ra từ trong cơ thể.
Trong hồ, bảo dịch lấp lánh cứ như là mỹ tửu, không ngừng cọ rửa toàn thân của hắn, ánh lành chảy xuôi vây hắn ở trong.
Linh dịch được nấu lên, bên trong còn có các loại linh trùng, ví như chân của kiếm vàng, rết dài hơn một mét, rắn trong suốt dài bằng đầu ngón tay, cùng với cóc bạc ba chân.
Những linh trùng này là thứ không thể thiếu để tạo nên niết bàn dịch, có tác dụng vô cùng quan trọng.
Ngọn lửa hừng hực khiến nước trong hồ sôi sùng sục, Thạch Hạo chịu phải nhiệt độ cực cao thế nhưng chẳng hề lay động, vẫn ngồi xếp bằng ở giữa, mặc cho tinh hoa vật chất có linh tính cọ rửa thể xác.
Ở xung quanh, linh trùng và lão dược bồng bềnh, tràn ra dược tính tinh hoa nhất của mình vào chất lỏng, truyền vào sức mạnh hoạt tính đầy dồi dào vào trong hồ.
"Răng rắc!"
Âm thanh xương nứt truyền tới, thân thể Thạch Hạo run lên, vô cùng đau đớn, lợi dụng những khúc xương đang trong quá trình gãy nát thì tiến hành thay đổi với cấp độ sâu hơn nữa, có pháp tắc nhập thể.
Một giới này, pháp tắc hoàn chỉnh, đại đạo không khuyết, cho nên mới giúp người ta tu hành tới mức tận cùng.
Mà tại hạ giới, thứ kia hoàn toàn khác, thiên đạo bị tổn hại, tu hành trong hoàn cảnh như thế, nếu không có gì ngoài ý muốn thì rất khó đạt được thành tựu tối cao.
Thạch Hạo từ hạ giới lên đây, chính là muốn tái tạo lại chân thân, bù đắp những chỗ thiếu hụt, thế nhưng việc làm này lại quá đau đớn, cần phải khiến cho xương cốt đứt thành từng khúc rồi sau đó tái tạo lại lần nữa.
"Ngũ hành niết bàn pháp!"
Miệng hắn tụng kinh văn, ngồi xếp bằng bên trong bảo dịch, toàn thân phát sáng, mà trong cơ thể lại cứ như đang rang đậu vang lên những tiếng lốp bốp, xương cốt lại tiếp tục phá nát.
Từng tia máu ứa ra từ trong da hắn hòa vào trong hồ, tuy là bảo huyết thế nhưng có một tia đầy vết bẩn, đó là một ít tạp chất trong cơ thể hắn.
"Xem ra pháp tắc ở hạ giới không hoàn chỉnh, quả thật sẽ lưu lại chút vấn đề, cũng hên là có thể bù đắp được, cần phải niết bàn trong đại thế giới này."
Thạch Hạo cảnh giác, nhìn thấy những bảo huyết đang phát sáng chảy ra từ trong cơ thể của mình có ẩn chứa một tia tạp chất thì liền biết được, việc làm này hoàn toàn chính xác, tái tạo chân thân, thể chất sẽ càng mạnh hơn nữa.
Thanh âm lốp bốp không dứt bên tai, hắn nhịn đau đơn, xương cốt trong cơ thể không ngừng nổ vang, nát tan toàn bộ!
Tình cảnh thế này vô cùng kinh khủng, cách làm này quá thẳng thừng, sơ sẩy một cái là có thể phế bỏ bản thân.
Lúc này, xưng sọ của hắn cũng rạn nứt, âm thanh rắc rắc vang lên.
Hắn mạnh mẽ kéo ra một luồng tinh khí bản nguyên vốn có, dùng thần lực để chèo chống thân thể, nếu không hiện tại không có chút xương cốt nào thì hắn lập tức trở thành một bãi bùn nhão ngay.