Dịch: ronkute
Thân thể của con ốc sên này cứ như ngọn núi nhỏ vậy, chở hai mươi mấy cừng còn có voi hổ rắn cùng hàng loạt con mồi mà vẫn vô cùng nhẹ nhàng.
Việc này khiến Thạch Hạo chẳng biết nói gì cả, một con ốc sên to như vầy thì làm sao trưởng thành nổi chứ? Thượng giới thật là kỳ lạ.
Nó đúng ra rất cứng, toàn thân đen thui, cứ như dương chi mặc ngọc, lấp lánh ánh sáng, vô cùng cứng rắn. Lúc này, tốc độ bò của nó vô cùng nhanh, cứ như là tuấn mã vậy.
Ai còn dám nói tốc độ của ốc sên cực chậm, Thạch Hạo nhất định sẽ cãi lí với hắn.
Đội săn bắn này đều họ Chu, tới từ Chu thôn, vừa săn bắn từ trong núi trở về.
Rất nhanh Thạch Hạo liền biết bọn họ tại sao lại mang họ Chu, là lấy âm đọc gần giống với Tế linh của bọn họ.
Thôn này rất lớn, có tới hơn nghìn hộ, ở đầu thôn có một mạng nhện trắng xóa cực lớn, ở giữa có một con nhện lớn như voi lớn.
Đây chính là Tế linh của Chu thôn, bảo vệ hơn nghìn hộ, thường ngày đều nằm ngủ, lẳng lặng tu hành.
Mạng nhện nối liền với hai ngọn núi đá ở đầu thôn, kết thành một chiếc lưới với phạm vi hai dặm, tơ nhện vô cùng lấp lánh cứ như là một bình phong, che chở cho thôn.
Con nhện lớn này toàn thân màu trắng bạc chẳng hề nhúc nhích, thường ngày đều ở trong lưới, thôn thổ tinh hoa nhật nguyệt, tự mình tu hành.
Trong lòng Thạch Hạo hơi động, con nhện này cũng không tính là yếu, Tế linh của một thôn mà đã là Hóa Linh cảnh, thật khiến người khác kinh ngạc.
Nhện lớn màu bạc chợt sinh ra ý nghĩ trong lòng rồi trông lại đây, nhìn thấy Thạch Hạo thì cả người phát ra hào quang ,sau đó lại tu hành.
Đội săn bắn tới trước đầu thôn thì chọn lựa một con Hổ răng kiếm khổng lồ rồi đưa tới chiếc lưới trong phạm vi hai dặm kia.
Sau đó, con ốc sên mang theo mọi người từ chiếc lưới lớn từ trong lòng đất tiến vào Chu thôn. Phía sau thì truyền tới những âm thanh nhai ngấu nghiếng, một con Hổ răng kiếm to lớn như thế đã bị con nhện lớn màu bạc ăn sạch.
Đầu thôn có hai ngọn núi đá cũng không tính cao lắm đại thế trống trải, phòng xá liên miên.
"Ha ha, Cửu thúc, các thúc sao lại về sớm như thế, còn nhanh hơn mấy đội khác nữa á, ngay cả Long Vân dã tượng* đều săn được, thu hoạch khá đó nhen!" Có người chào hỏi.
(*) Con voi.
Hiển nhiên, trong thôn cũng không phải chỉ có mỗi đội săn bắn này.
"May mà thôi, con Long Vân dã tượng này bị thương, vừa khéo lại bị chúng ta bắt gặp cho nên mới săn giết được." Ông lão trên mình ốc sên híp mắt cười nói.
"Là ai thế, sao lại mang về một người bị thương vậy?" Không ít người Chu thôn vây quanh.
"Hắn là do cháu phát hiện và mang về đó." Thiếu niên nhỏ tuổi nhất trên người ốc sên reo lên, tên này chỉ mới mười một mười hai tuổi, tên là Chu Tuấn, vẻ mặt non nớt con nít đầy hưng phấn.
Người trong thôn hai mắt nhìn nhau, tất cả đều nhìn chằm chằm Thạch Hạo.
"Thương thế thật là nặng, là do gặp phải Tỷ Hưu hay sao đây, sao ta lại có cảm giác, xương cốt trên người hắn hình như gãy tới hai mươi mấy cây á."