Dịch: Độc Nhân
Biên dịch: ronkute
Bước vào con đường này thì khó mà quay về, chặt đứt toàn bộ liên hệ cùng hạ giới!
Con đường này rất dài, hắn xuyên qua không gian, một mảnh mơ hồ, đi ở bên trong cứ như đang vượt qua dòng sông của thời gian vậy.
Trong giây lát, thi thoảng lại có ngôi sao lóe lên, có ngân hà xoay tròn, cảnh tượng mơ hồ, làm người khác hoài nghi không thôi.
"Ầm!"
Đột nhiên, con đường này chợt run dữ dội, những dị tượng như ngân hà kia đều biến mất, các ký hiệu lóe lên và hỗn loạn.
"Không xong!" Đả Thần Thạch kêu lên quái dị, nó linh cảm thấy điều chẳng lành, con đường này tựa như muốn đứt ra, 'giới bích' xung quanh cứ như là đồ sứ bắt đầu xuất hiện những vết nứt.
Một luồng sức mạnh không gian vụt tới xẹt qua sát thái dương của Thạch Hạo, chém rớt một đoạn tóc dài đen nhánh, thiếu chút nữa đã cắt lìa đầu khỏi thân thể rồi.
"Vù vù..." Tiếng kêu đầy quái lạ vang lên, là giới bích rạn nứt, năng lượng điên cuồng bị kéo tới.
Thạch Hạo nhanh chân lao đi, một đôi cánh Côn bằng sau lưng xuất hiện rồi đập mạnh, tăng tốc độ của nó tới cực điểm, nó vụt nhanh tiến về trước bên trong con đường sắp sửa gãy vỡ này.
"Vèo!"
Một dải hào quang vụt tới kèm theo là khí hỗn độn, lấp lánh phù văn, vô cùng sáng chói.
Thạch Hạo tránh né, thế nhưng những phù quang này quá dày, mặc cho thân thể của nó tránh bên này né bên kia, dùng những tư thế góc độ khó mà tưởng tượng ra được để tránh né nhưng bả vai vẫn bị trọng thương.
"Bụp" một tiếng, máu tươi nơi đó bắn tung tóe, với thân thể cứng rắn như hắn, pháp khí bình thường cũng cơ bản không thể nào đánh nổi nhưng giờ lại trọng thương.
"Chạy nhanh, nhất định phải lao ra ngoài, nếu không chúng sẽ khiến chúng ta vạn kiếp bất phục đó." Đả Thần Thạch kêu to.
Bên trong đường hầm hư không xuất hiện càng nhiều vết nứt hơn, gần như tróc ra ngoài, đây chính là một hồi tai nạn.
Hoàn toàn đúng, đây chính là do truyền tống trận của hạ giới bị phá vỡ gây ra. Từ sau khi bá chủ thượng giới 'chiến thiên ý' thì đã dẫn tới những hậu quả vô cùng nghiêm trọng, hạ giới đã bị tách ra. Dù là có truyền tống trận cũng sẽ xuất hiện những phản phệ vô cùng kịch liệt, quy tắc thiên địa bị ngăn cản khiến cho truyền tống trận rất dễ bị hủy diệt.
Nửa năm trước thì vẫn còn đỡ, nhưng nửa năm sau này thì nguy hiểm càng tăng cao, đây cũng là do thiên lộ bị đoạn tuyệt, là nguyên nhân cơ bản mà truyền tống trận bị phá nát. Đại trận cũng chỉ cần dùng qua một lần thì cũng mang ý nghĩa là bị phế bỏ.
Mà hiện tại, Thạch Hạo chỉ vừa mới sử dụng thì đã gặp ngay nguy cơ này!
"Xoẹt!"
Lại là một dải hào quang bay tới, mang theo phù văn với những bí lực mịt mờ sương mù khiến người khác sợ hãi, Thạch Hạo xông trái lại né phải, dùng thân pháp kinh người ra sức né tránh.
Nhưng mà, nơi cổ của hắn vẫn bị cắt ra một vết thương dài, máu chảy xối xả, thiếu chút nữa thì đầu đã đứt lài, mạo hiểm vạn phần!
Vù!
Hư không run rẩy, đường hầm vỡ nát gần một nửa, càng nhiều năng lượng bị cuốn tới, vô số sương mù hỗn độn lượn lờ, ngay cấp vô cùng.
Thạch Hạo nhảy lên, cấp tốc vọt tới, cánh thần sau lưng không ngừng đập mạnh, hắn cứ một luồng ánh sáng lao vê trước, xuyên qua rất nhiêu vùng năng lượng lọn lưu đầy gian nan.