Dịch: Độc Nhân
Biên dịch: ronkute
Từ đây sẽ đổi cách xưng hô, Thạch Hạo chuyển từ "nó" sang "hắn", những thứ khác tùy trường hợp sẽ áp dụng khác nhau, sẽ cố gắng cho đọc giả ít nhằm lẫn nhất.
Rời đi như thế này chẳng biết năm nào mới có thể gặp lại, có lẽ sẽ là vĩnh viễn không gặp lại nữa. Thạch Hạo rời đi, lòng còn không muốn nhưng buộc phải lên đường.
"Hạ giới còn có vài tạo hóa lớn, chỉ là chẳng biết lúc nào lại có thể thấy ánh mặt trời." Hắn đã nói hết thảy những việc này cho Thạch Quốc biết, để sau này có thể đi tìm kiếm.
Nhưng cần phải có thời gian rất dài mới tìm thấy được, dù sao có tới mấy đại giáo ở hạ giới một mực đang tìm kiếm cũng chưa từng đạt được.
Trạm thứ nhất, hắn đi tới Thiên thần sơn, đáng tiếc nơi này đã trống không, Thiên Nhân tộc đều rời đi hết cả, Thái Cổ Thần Sơn đã từng trở thành một mảnh đất bị vứt bỏ.
Giờ khắc này, hắn nghĩ tới rất nhiều người.
Nhị Ngốc Tử, chính nó đã sữa chữa trận pháp nơi đây rồi sau đó đi theo Thiên Nhân tộc tới thượng giới.
Vân Hi, một thiếu nữ tóc tím, mắt ngọc mày ngài, phong thái tuyệt thế. Năm đó từng chiến đấu rất gây cấn với Thạch Hạo ở Bách Đoạn Sơn, hai người đánh nhau lộn nhào trên mặt đất, tên Hùng Hài Tử rất hung tàn đã cắn lỗ tai óng ánh của nàng.
Thạch Hạo từ trong hộp báu đồng thau lấy ra một bông tai, nghe đâu đây là vật đính hôn của thiếu nữ Thiên Nhân tộc gì đó.
"Mấy người Hỏa Hoàng cũng từ nơi này rời đi, hẳn là đã bình an tiến vào thượng giới rồi ha." Thạch Hạo khẽ nói, Hỏa Hoàng từng có ơn với hắn, không chỉ cho phép hắn ở tổ địa Hỏa Quốc tu hành mà còn chỉ điểm cho hắn.
Hỏa Linh Nhi, nàng có khỏe không? Thạch Hạo nhớ tới nàng, không kiềm chế được mà rơi vào trầm tư, năm đó người thiếu nữ này không chỉ trợ giúp hắn một lần. Mà thượng giới lớn như vậy, đất đai một châu rộng lớn đến nỗi tám vực ở hạ giới cộng lại cũng không bằng, còn có thể thuận lợi gặp gỡ nhau không?
Đứng thẳng một lúc lâu, hắn liền rời đi, bởi vì nơi đây đã không thể vào đi thượng giới được nữa.
Thiên lộ đã đứt, hắn đặt chân trong Đại Hoang bắt đầu tìm kiếm từng chỗ từng chỗ một, hy vọng mở ra được một cái cổ lộ.
Sau khi đánh tan Tây Phương Giáo, Bất Lão Sơn, Bổ Thiên Giáo các nơi, Thạch Hạo đã biết rõ được rất nhiều bí ẩn, lúc này hắn đã tiến về những nơi bí địa mà những đại giáo này ghi lại, đi tìm kiếm cơ duyên.
"Coong..."
Tiếng chuông xa xăm, đây là một tòa miếu cổ trong núi sâu được đúc toàn bằng đồng, ngói đồng, trụ đồng, tường viện bằng đồng, năm tháng lưu lại nơi đây vết tích loang lổ.
Cả tòa cổ miếu đều bị che lắp bởi gỉ đồng màu xanh biếc, xung quanh cổ mộc um tùm như rừng, vượn hú hổ gầm.
Đây là một nơi bí địa mà Tây Phương Giáo ghi lại, lúc đầu vốn là một tòa thần miếu, thế nhưng về sau nơi đây lại xảy ra chuyện chẳng lành, rồi bị bọn họ bỏ qua, không có người nào tới đây nữa.
Chẳng qua nghe kể nơi này là một tòa truyền tống trận nghịch thiên, có thể tiến vào thượng giới.
Thạch Hạo y theo ghi chép mà đến nơi đây, tỉ mỉ tìm tòi thì trong lòng giật mình, nơi đây tràn đầy gỉ màu xanh biếc của đồng điện khiến cho hắn cảm thấy hơi chút quen thuộc!
"Đây không phải là...nguyền rủa của Tiên Điện hay sao?" Hắn đã suy đoán ra một chút manh mối.
Vào thời thượng cổ, Tiên Điện từng có người hạ giới, xuất thủ ở chỗ này làm cho một tòa thần miếu hóa thành tử địa, tràn ngập chuyện xấu.