Dịch: Độc Nhân
Biên dịch: ronkute
"U u. . ." Tiếng kèn vang lên, chiến thuyền thanh kim vượt xuyên hư không, từ Tây Phương Giáo rời đi, dần dần biến mất hẳn.
Bên trong thuyền ánh sáng lung linh tràn ngập màu sắc, có đủ loại bảo liệu, các loại linh dược chất thành đống như ngọn núi nhỏ phát ra hào quang rực rỡ, sáng chói đến người khác không mở ra được hai mắt.
"Thu hoạch quá lớn, những đại giáo thượng cổ này quả nhiên nội tình kinh người, tích lũy thật thâm hậu, vượt quá tưởng tượng mà!"
Trong thuyền Minh Vương đang cảm thán, ngay cả cả lão cũng có cảm xúc dâng trào, chứ đừng nói chi là những người tuổi trẻ kia, bảo vật thực sự quá nhiều, nhiều đến khiến người ta chỉ liếc mắt nhìn cũng kích động.
Thạch Quốc cũng không tính là kém, vì cũng là thần quốc thượng cổ, thế nhưng nếu cùng Bổ Thiên Giáo, Tây Phương Giáo so sánh thì lập tức liền mờ nhạt hơn rất nhiều lần!
"Chiếc đỉnh này không tệ, là một món pháp khí Chân Thần đó." Chiến Vương lộ vẻ xúc động.
Nó có phong cách cổ xưa và tang thương, khi đổ vào đó một chén nước thì lập tức chảy ra dịch thể có mùi thơm ngát, không biết nó có thể luyện ra bao nhiêu bảo dược nữa.
Thạch Hạo cũng chú ý tới cái đỉnh này, nó được lấy từ Bổ Thiên Giáo, cả vật thể đều là màu nâu tro, thoạt nhìn như là được khắc thành từ nham thạch, bên trong bao hàm đạo văn kinh người, hết sức hiếm thấy.
Khi không sử dụng thì nó chỉ có một thước vuông, hơi chút thúc giục hỏa diễm để tiến hành chế thuốc thì lập tức nó biến lớn, có phong cách cổ xưa và khí tức rất mạnh.
Thạch Hạo hết nhìn rồi lại nhìn, sau đó quyết định lấy cái đỉnh này đưa cho Thạch thôn để bồi thường, nó từng phá hư hai kiện tổ khí trong thôn, đó là trong trận chiến cùng lão bộc của Tiên Điện, chúng đã rạn nứt gần như phế bỏ.
Sau đó Thạch Hạo lại nhặt lên một thanh cốt kiếm cùng với một cây đằng trượng*, còn có một cái lò cao cỡ nắm tay, cả thân bảo lô đều có màu đỏ tươi đang lưu chuyển thần văn, mạnh mẽ đến khó hiểu, là một tinh phẩm trong pháp khí thần cấp thượng cổ.
(*) Đằng trượng: cây gậy làm từ cây mây.
Thạch Hạo đưa cho Thanh Phong, bảo hắn mang về cho tộc nhân dùng để thủ hộ Thạch thôn.
Chiến Vương, Minh Vương mấy người tự nhiên sẽ không ý kiến, hai đại giáo đều là do Thạch Hạo công phá, lần này có thu hoạch rất lớn, trên thuyền còn có một số thượng cổ pháp khí hết sức khó lường, đều để lại cho Thạch Quốc.
"Thu hoạch thật lớn, bất kể như thế nào cũng không nghĩ ra sẽ có thu hoạch lớn như vậy!" Bằng Vương cảm thán, bản thân lão là Tôn Giả cũng khó mà lòng mà bình tĩnh.
"Bệ hạ, xin ngài hãy tự mình lựa chọn một món binh khí đi." Chiến Vương đề nghị.
Nơi này treo một hàng vũ khí, từ cấp Tôn Giả đến cấp thần, có đủ mọi thứ, chúng đều đang phát ra bảo huy, lưu động tia sáng kỳ dị hết sức khó lường.
Thạch Hạo gật đầu một cái, nó muốn đi thượng giới nên cần phải có một món pháp khí mạnh mẽ để phòng thân, về phần bảo cụ trấn tộc của Thạch Quốc thì nó không tính sẽ mang đi.
Nó nhìn lại nhìn, mấy vị lão Vương cũng phụng bồi, giới thiệu lai lịch của những pháp khí này cùng công dụng của chúng, sau khi công phá hai đại thánh địa thì bọn họ đã hỏi rất rõ ràng về lai lịch của những món này từ những đám tù binh.
Thạch Hạo lướt nhìn nhanh qua nhưng đều cảm thấy không quá thuận tay, sau cùng nó nhìn thẳng vào một thần trì, trong đó là Kim Cương dịch trong suốt đang toả ra mùi thơm kỳ dị.
"Lấy cái này đi."
Nó khoát tay triệu hoán cây Hàng Ma Bảo Xử trong ao lại, vật này rất thần bí, là từ một khối xương thú không biết tên mài thành, toàn thân lờ mờ chẳng hề có chút ánh sáng gì.