Dịch: Độc Nhân
Biên dịch: ronkute
"Bên trong Tần tộc có một tòa trận pháp vô cùng to lớn và phức tạp khó hiểu." Có thị vệ đến bẩm báo.
Sau khi trải qua thẩm vấn, mọi người Thạch Quốc biết được đây là một tòa truyền tống trận siêu cấp, có thể vượt vực đi xa, mà ban nãy có một số người Tần tộc thừa dịp hỗn loạn đã từ đây bỏ trốn rồi.
"Đã tiến về Bổ Thiên Giáo rồi sao? Tốt lắm, chúng ta cũng đi thôi, vừa vặn mượn chỗ trận pháp này đi luôn!" Thạch Hạo nói, lập tức bắt đầu hành động.
Kèn lệnh vang lên, chiến thuyền thanh kim liền khởi động, thân thuyền phát ra mù mịt ánh sáng chói lọi, nó từ tòa truyền tống trận siêu cấp này rời đi, rất nhanh đã tiến vào trong một đại vực khác.
Trụ Vực, diện tích lãnh thổ mênh mông, dân số đông đúc, nơi đây núi sông tráng lệ, đạo thống mọc lên như rừng, còn có rất nhiều môn phái. Trong đó nổi danh nhất dĩ nhiên là Bổ Thiên Giáo, nó có lịch sử lâu dài hết sức huy hoàng bất hủ.
Chiến thuyền thanh kim vượt qua hư không đi tới vùng phụ cận của Bổ Thiên Giáo, phía trước thỉnh thoảng có sương trắng bốc lên, có thụy quang nỡ rộ, một ngọn lại một ngọn núi rất mờ ảo, lúc ẩn lúc hiện.
Bên cạnh đó trên bầu trời còn có lơ lững một số đảo nhỏ, ở đó mây bay đầy trời ráng màu rực rỡ, một thác nước màu bạc từ trên chảy xuống dưới, càng có thêm hơi thở thần thánh, thoạt nhìn giống như tiên cảnh.
"Quả là Bổ Thiên Giáo nha, quả thực bất phàm!" Mọi người Thạch Quốc thán phục.
Phía trước đang phát sinh một trận đại chiến, sóng chấn động dữ dội truyền tới như một dòng nước lũ từ trong núi vọt ra, phát ra tiếng sấm ầm ầm khiến đất rung núi chuyển.
Đó là một con Chân Hoàng đang quét ngang trời, toàn thân sáng rực, cánh chim tươi đẹp múa ngang trong hư không, mang theo uy năng cường đại không ngừng đập vào sơn môn của Bổ Thiên Giáo.
Ở nơi này núi đá bay tán loạn, rất nhiều phù văn lấp lánh, đại trận hộ sơn đang phát sáng, có rất nhiều cường giả như lâm đại địch, tất cả đều đang trốn ở bên trong tiến hành phòng ngự.
Không hề nghi ngờ gì, đây chính là một linh thân của Thạch Hạo đã đến trước nó một bước, phong tỏa nơi đây đề phòng một số vị Tôn Giả của Bổ Thiên Giáo chạy trốn.
Sơn môn không ngờ lại bị hư hại, nếu không phải có pháp trận cấp thần bảo vệ, thì nơi này sớm đã bị công phá, nơi đây có uy năng vô cùng to lớn, cốt văn đan dệt không ngừng từ bên trong sơn môn cuộn trào mãnh liệt ra bên ngoài.
"Thật mạnh!" Mọi người Thạch tộc thấy được thì tinh thần choáng váng đến bay bổng, với sức một mình Thạch Hạo đã ngăn ở bên ngoài sơn môn của truyền thừa bất hủ này, cứ như thế mà đánh, đơn giản là dũng mãnh như thần mà.
Nếu là người bình thường thì sớm đã bị đuổi đi, có thể bị chém chết cũng không chừng!
"Ầm!"
Một luồng kiếm khí sắc bén lao ra cắt đứt trời cao, nó dài đến mấy ngàn trượng, hết sức đáng sợ, đang hướng về phía Chân Hoàng bổ tới!
Chân Hoàng quét ngang trời cấp tốc tránh né ra ngoài, nó không hề có ý định đón đỡ, nơi đó có một Tôn Giả cầm trong tay pháp kiếm thần linh đang chĩa vào nó, uy thế kinh người.
Mọi người kinh hãi, thì ra là như vậy, nếu không có pháp bảo thượng cổ như thế này ở đây ngăn cản, nói không chừng linh thân này của Thạch Hạo đã công phá sơn môn giết vào trong luôn rồi.
Phượng hoàng hót dài, phát ra vạn tia hào quang, nó lượn vòng một cái rồi nhanh chóng bay về phía chiến thuyền thanh kim, trong chớp mắt nó đã bay vào trong một miệng động thiên do chân thân Thạch Hạo mở ra nơi đó.
Chiến thuyền thanh kim tới gần, mọi người bên trong sơn môn Bổ Thiên Giáo nhíu mày, tất cả đều cảm thấy không ổn, bọn họ đã biết rõ chuyện gì đã xảy ra, do mới vừa rồi có vài người từ phía Bất Lão Sơn chạy thoát đến đây.
"Ngươi thực sự là... Thạch Hạo?" Bên trong truyền ra tiếng kêu la.
Chiến thuyền rất lớn đã dừng lại, toàn thân thuyền màu xanh lập lánh rực rỡ, Thạch Hạo đứng ở đầu thuyền nhìn về trước, nó lộ ra chân thân nhất thời dẫn đến những tiếng khẽ đầy kinh ngạc.
Giống như phản ứng của mọi người ở Bất Lão Sơn, những tu sĩ của Bổ Thiên Giáo ai ai cũng biến sắc, trong lòng vô cùng rung động, họ lại còn có thể gặp được Tiểu Thạch!
Chuyện này hết sức gay go rồi, vừa rồi còn chưa tin Chân Hoàng là linh thân của nó, hiện tại lại không có nghi vấn gì nữa rồi.
"Các ngươi dám đe doạ Thạch Quốc ta, nói nếu không đưa ra Lò Luyện Hư Không cho các ngươi, thì sẽ gặp huyết kiếp?" Thanh âm Thạch Hạo bình thản, không buồn không vui, hỏi như vậy.
Tất cả mọi người đều biến sắc, lần này đá phải tấm sắt rồi, họ tiến hành áp bức muốn đòi lấy Lò Luyện Hư Không, ai có thể nghĩ tới Thạch Hạo vậy mà sống lại, lúc này đã trở về.