Dịch: Độc Nhân
Biên dịch: ronkute
Tiếng gió thổi nổi lên bốn phía, một vị Tôn Giả lại bỏ mạng ở đô thành Thạch Quốc, đây là một hồi sóng to gió lớn, khiến khắp nơi đều kinh hãi!
Tại thời đại không Thần cộng với Tôn Giả lại có số lượng ít ỏi, vì thế Tôn Giả đã là lực lượng có chiến lực cao cấp nhất, kết quả lại bị bắt chỉ một chiêu từ trong tầng mây, việc này quá mức chấn động.
Đến tột cùng là ai đã làm? Mọi người khó mà đoán được.
Có khả năng thi triển bảo thuật của thái cổ Thập Hung, mà lại có trình độ như thế, có lẽ chỉ có mình tiểu Thạch, nhưng suy đoán này bị gạt bỏ ngay lập tức vì nó đã chết rồi, thiên hạ ai cũng biết rõ.
"Chớp mắt đã trôi qua hơn một năm, tiểu Thạch không ngờ đã nằm xuống một thời gian dài như vậy."
Chợt quay đầu nhìn lại, rất nhiều người lại buồn vô cớ.
Bởi vì xuất hiện cơn phong ba này nên làm mọi người không thể tránh khỏi nghĩ tới nó, ai cũng cảm thấy rất đáng tiếc, tiên hoa* sáng lạng nhất lại héo tàn, chỉ lưu lại không trọn vẹn cùng tiếc nuối.
(*) tiên hoa: từ dùng để khen ngợi người chết.
"Thạch Hạo nếu như còn sống, thì đến tột cùng sẽ như thế nào? Sợ rằng rất nhiều người đều sẽ bất an, nhất là người của mấy đại giáo kia."
Sau khi Thạch Hạo chết, những câu chuyện về nó vẫn còn, liên quan tới truyền thuyết của nó lại lần nữa được người khác đề cập tới, mà hết thảy đều vì pháp môn Côn Bằng mà họ quá quen thuộc kia.
Một số người trẻ tuổi ánh mắt phức tạp, bởi sự tồn tại của Thạch Hạo như là một ngọn núi lớn đè ở trong lòng bọn họ, nếu cùng thế hệ thì không người nào có thể cùng nó sánh vai. Nó chết đi đã hơn một năm nhưng vẫn còn có sức ảnh hưởng lớn như vậy.
Mà một ít thiếu niên tuổi tác nhỏ hơn thì lại một trận say mê, do có trưởng bối, sư huynh sư tỷ đều ở đây nói về người kia, ngày trước huy hoàng vẫn còn đó.
Bên ngoài phong phong vũ vũ, rất nhiều người đang suy đoán, nghị luận việc này.
Trong hoàng cung Thạch Quốc, Thạch Hạo ngồi xếp bằng, dáng vẻ trang nghiêm, xung quanh cơ thể thập đại động thiên đều đang mở, phóng xuất ra khí cơ bất hủ, ánh sáng nối liền thành vùng.
"Trời ạ, đây chính là thập đại động thiên của bệ hạ !" Một số thị vệ kinh hô, tất cả vừa kích động vừa khiếp sợ, đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy Thạch Hạo mở ra động thiên.
Ngay cả Chiến Vương, Bằng Cửu mấy người cũng đều kinh hãi, không thể không thở dài, Thạch Hạo có thể đi tới bước này như ngày nay, tuyệt đối không phải là gặp may, mà mỗi một cảnh giới nó đều tu đến tận cùng, mạnh đến đáng sợ.
Chỗ đó có tổng cộng mười cái động thiên rất lớn, toàn bộ đều đang phát quang, mỗi một miệng đều to lớn và rộng rãi hơn nhiều so với động thiên của tu sĩ bình thường, chúng đang nối liền một chỗ, hóa thành thần bàn bất hủ, bao phủ nó ở giữa.
Thạch Hạo ngồi xếp bằng, thần thánh mà trang nghiêm, bên trong thập đại động thiên có Côn Bằng, Toan Nghê, Chu Tước...đang chìm nổi, theo một tiếng quát khẽ của nó, những sinh linh này chia nhau lao ra ngoài.
Ầm ầm một tiếng, trong hoàng cung Thạch Quốc phát sinh một tiếng vang thật lớn, khí tức kinh khủng ngập trời, nó đang phóng thích "linh thân" của mình, cho bọn họ đi ra khỏi động thiên.
"Bệ hạ, cẩn thận đó, tuy rằng linh thân của người mạnh mẽ nhưng nếu cứ thế mà chia nhau đi về các đại vực thì có thể sẽ xảy ra vấn đề đó." Bằng Cửu khuyên bảo.
Minh Vương gật đầu, nói: "Những đại giáo kia từ cổ đại cho tới hôm nay vẫn luôn đứng sừng sững không có ngã, là do tự họ có đạo lý huy hoàng, bệ hạ phải cẩn thận đó."
Bọn họ rất lo lắng, nếu chỉ điều động linh thân không thôi, thì vạn nhất đối phương vận dụng pháp khí chân thần, hoặc có thể là kích hoạt pháp trận thượng cổ các loại, vậy chỉ cần một linh thân gặp phải nguy hiểm sẽ làm tổn thương nguyên khí của chân thân.