Dịch: Độc Nhân
Biên dịch: ronkute
Lời nói của nó làm cho trong lòng mấy vị lão Vương vô cùng sảng khoái, tất cả đều phá lên cười, một năm qua trong lòng bọn họ lúc nào cũng bực bội, hiện tại đều bị thổi bay sạch.
Còn những tên thị vệ xung quanh thì cảm xúc càng sục sôi, nhiệt huyết sôi trào, tất cả đều nắm chặc nắm đấm.
Từ khi Thạch Hạo chết đi, trong lòng mọi người ai cũng tức tối, còn có một làn sương mù khó mà tan biến đang bao phủ trong lòng họ, không cách nào phát tiết ra ngoài được, hết sức khó chịu.
"Nên chấm dứt và cho chúng ta một câu trả lời hợp lý, phải để cho bọn chúng trả giá thật lớn!" Bằng Cửu nói, trong mắt có tinh quang lấp lánh như là tia điện vậy.
Những đại giáo này đã gián tiếp gây ra cái chết của Thạch Hạo, bây giờ chúng lại còn dám tới tận cửa đòi những hung khí kia, điều này đúng là khinh người quá đáng mà!
Hiện nay Thạch Hạo vẫn còn sống và đã trở về, nó vẫn quyết đoán như xưa, vẫn ngang ngược như cũ, là người dám cùng Thần khai chiến, nó còn có thể sợ cái gì nữa? Mọi người nghĩ đến chuyện sắp xảy ra, huyết mạch ai cũng căng phồng, hết sức kích động!
Có người lấy tới một phần giấy mực kèm theo một số khối xương. Thạch Hạo ngồi im mặc mấy vị lão Vương chạm khắc theo y lời nó nói, dùng những lời nói kia trả lại cho chúng, lấy gậy ông đập lưng ông.
Đêm đó, trong cung đình đèn đuốc sáng trưng, tất cả mọi người đều uống say, ngay cả những thị vệ canh giữ ở đây cũng vào tham dự, vì uống quá chén nên say khước nằm đầy đất.
Mấy vị lão Vương do say rượu nên khó mà kìm nén cảm xúc, hết khóc rồi lại cười, Thạch Hoàng chết đi làm cho họ cảm thấy rất ngột ngạt, không thể nào chấp nhận cái kết quả này, bây giờ rốt cuộc đã hoàn toàn tiêu tan.
Tất cả mọi người đều đã say hết, chỉ còn mình Thạch Hạo ngồi ở đó, ánh mắt sáng ngời như bó đuốc đang cháy, ở trong đêm tối đặc biệt rực rỡ.
"Cho chúng ta câu trả lời rồi sao?"
Ở đô thành Thạch quốc, trong một phủ nọ có một người đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, toàn thân đều bị ánh sáng mông lung bao phủ giống như một vị Thần, hắn nhận lấy lá thư rồi chăm chú đọc, sau đó vẻ mặt trở nên lạnh lùng.
"Thạch quốc ngang ngược thật đấy chứ, thật sự cho là có vài tên Tôn giả ở phía sau chống lưng là có thể xưng hùng thiên hạ hay sao? Mặc dù lúc này là thời đại không Thần nhưng cũng không có khả năng đó đâu!"
Buổi trưa, có thị vệ đưa thư vào trong cung điện, lúc này mấy vị lão Vương đã thức dậy từ sớm đang cùng với Thạch Hạo và Thanh Phong trò chuyện, ai cũng vui sướng, trên mặt đầy ý cười.
"Thư nhanh như vậy đã gởi về?" Minh Vương đi tới nhận thư, sau khi nhìn xong thì sắc mặt hơi trầm xuống, nói: "Bọn chúng đang cảnh cáo chúng ta, huyết kiếp rất có thể sẽ diễn ra, ảnh hưởng tới quốc gia...đây là muốn uy h**p đến cùng sao?"
"Ồ, hăng hái thiệt, đoán trước được hoàng cung Thạch quốc ta sẽ gặp phải thiên phạt luôn, dẫn tới mưa máu sao?" Thạch Hạo sau khi xem xong thư liền nở nụ cười có điều hơi lạnh, nói: "Ta chờ xem đây!"
Buổi chiều đến, giữa bầu trời trong xanh xuất hiện một đám mây máu, che lấp cả mặt trời, vô cùng áp lực, đám mây kia chậm rãi bay về hướng hoàng cung rồi bao phủ nó lại.
"Tới rồi sao, đúng là không kiêng nể gì mà, lại dám xuất thủ như vậy!" Chiến Vương tức giận nói.
"Không đúng, đây là sát khí được sinh ra từ huyết tế hấp dẫn huyết vân đến, là muốn hoàng cung Thạch quốc ta xảy ra một trận huyết tế sao?" Bằng Cửu ánh mắt như điện.