Dịch: Độc Nhân
Biên dịch: ronkute
Thạch thôn, một cõi cực lạc.
Thạch Hạo đang lựa chọn sắp xếp các đồ vật của mình, chỉ mang theo thứ như Thế giới hộp báu chứ những thứ khác đều lưu lại cho Thạch thôn cả, trong lòng nó thở dài, trận chiến cuối cùng kia tổn thất quá nặng nề.
Nó chọn cách tự bạo, hai tổ khí của Thạch thôn đều bị phá hỏng hết, bên trên tấm da thú thì xuất hiện hai lỗ thủng lớn, khối xương thú kia cũng nứt ra luôn.
Nên biết, đây chính là hai pháp khí thần linh thế nhưng lại thành ra bộ dạng như thế này.
Ngoài ra, thần kích trấn quốc, pháp kiếm.. đều bị tổn hại cả, việc này khiến người khác tiếc nuối, chỉ duy nhất là thanh kiếm gãy mà Quỷ qua để lại là không có việc gì.
Mà thứ khiến Thạch Hạo tiếc nối nhất chính là, chiến y Bất diệt kim thân đã vỡ nát, trong trận chiến đó thứ này đã vỡ nát thành mấy chục miếng, coi như đã giải thể toàn bộ.
Nên biết, đây chính là một báu vật Thái cổ không đầy đủ, đủ khiến thần linh phải đỏ mắt, có rất nhiều bí mật liên quan tới loại chiến y hi thế này.
Đáng mừng nhất chính là, chiến y này sau khi giải thể thì có lưu lại một khối trọng yếu vẫn chưa hề hư hao chút nào, nó trong suốt cứ như mặc ngọc, lấp lóe phù văn.
Có thể tưởng tượng được sự cứng rắn của nó như thế nào, pháp khí thì hư hại hoàn toàn thế nhưng khối trọng yếu nhất này vẫn y như cũ chẳng hề gì cả.
"Không biết còn có thể sửa chữa được hay không nữa." Thạch Hạo cẩn thận thu hồi.
"Con à, tất cả nhớ phải cẩn thận đó nhen." Lão tộc trưởng dặn dò.
Mọi người trong thôn đều tới để tiễn nó lên đường, nhìn nó và Thanh Phong bước lên tế đàn trong thôn, trong mắt rất nhiều người đều ngấn lệ, đứng tại chỗ vẫy vẫy tay.
"Tộc trưởng gia gia, thúc, mọi người phải bảo trọng nhen!" Thạch Hạo nói, con mắt chợt nhòe đi, lần từ biệt này cũng không biết chục năm hay trăm năm, thậm chí có thể là vĩnh viễn.
Bởi vì, lần rời đi này nó sẽ xử lý cho xong một số chuyện, sau đó có thể sẽ không trở lại Thạch thôn nữa mà cứ thế tiến tới thượng giới.
Trên tế đàn, ánh sáng lóe lên, nó và Thanh Phong bước vào trong một thông đạo và biến mất từ nơi đó.
Thạch quốc, trong hoàng cung.
"Ha ha, đám này thật sự đã làm đốt cháy lửa giận của ta rồi, dùng người sống để hiến tế rồi tạo thành sát kiếp vô biên, gián tiếp hại hoàng giả của Thạch quốc ta, còn dám tới đòi lò luyện hư không nữa chứ!" Chiến vương đằng đằng sát khí.
Ngày hôm đó, lại nhận được thêm một phong thư nữa, ý đại khái vẫn như trước thế nhưng phần uy h**p đã tăng thêm mấy phần.
Bên trên ghi rất rõ, di vật mà bảy Thần lưu lại đều là vật không rõ nguồn gốc, nếu như giữ lại thì sẽ có thảm họa xảy ra, sẽ thương vong với quốc gia.
"Đáng tiếc, đã bị ngăn cách với Thạch thôn rồi, nếu không mời hai vị kia tới thì chắc chắn sẽ dọa chết họ!" Minh vương lên tiếng, hắn chính là ám chỉ Bóng Lông và tiểu Hồng.
Hơn một năm trước, hai tên sinh linh này đã nhen nhóm Thần hỏa, vẫn luôn luôn ở bên cạnh, chuyện này coi như là tuyệt mật, tin tức đều bị phong tỏa ra.
Lúc đó, hai Thần bản thân bị thương cực nghiêm trọng, một nửa thân thể đều bị nát tan, giờ hẳn là đã khôi phục hết rồi.