Dịch: Độc Nhân
Biên dịch: ronkute
"Con à!" Thạch Vân Phong run rẩy tiến tới nhè nhẹ vuốt mặt của Thạch Hạo, chuyện này cứ như là một giấc mơ nhưng khi tỉnh dậy thì tất cả vẫn còn.
Đối với lão mà nói, chỉ cần Thạch Hạo sống sót thì chẳng có gì có thể tốt hơn cả, những thứ khác chẳng quan trọng.
"Tộc trưởng gia gia!" Thạch Hạo khẽ nói, có chút đa cảm, cười nhưng nước mắt lại chảy, trong khi nó 'chết đi' thì người ông này trông già hơn trước rất nhiều.
"Sống là tốt rồi, cũng không cần rời đi nữa." Thạch Vân Phong giọng run run nói, quan sát thật kỹ Thạch Hạo, từ đau đớn chuyển thành vui sướng, cảm xúc biến đổi khó mà kiềm chế được.
Thạch Hạo đỡ lấy ông lão, giúp lão lau đi hàng lệ nóng, nói: "Tộc trưởng gia gia, đừng thương tâm nữa, con sao cam lòng rời khỏi chứ, con sẽ mãi ở đây!"
Không nghi ngờ chút nào, Thạch thôn hôm đó vẻ vui sướng tràn ngập, tất cả mọi người đều phấn chấn, toàn bộ vui mừng, bầu không khí vô cùng sung sướng.
"Sống quả là sướng, ta rất nhớ mọi người." Khi trở lại trong thôn, Thạch Hạo kích động nói như thế.
Nó bị cả đoàn người bu lấy, hết tay này lại tới tay khác sờ mó người nó, qua đi hơn một năm, tỉnh và sống lại, đúng là một kỳ tích.
"Trời xanh mở mắt mà, giúp cho tiểu Hạo sống lại, rốt cuộc cũng đã hiển linh!"
"Ha ha... Đứa nhỏ của Thạch thôn ta quả là mạng lớn, ông trời thu cũng chẳng nổi!"
...
Mọi người hét lớn, kích động tới nỗi không biết nói gì luôn, Thạch thôn náo nhiệt cực kỳ, tất cả mọi người đều có mắt, bọn nhỏ vẫn như năm xưa không ngừng chạy nhảy, dẫn theo đám di chủng thượng cổ Thiểm điệm khuyển, Xích vũ hạc chơi đùa khắp nơi.
Thanh Phong cũng tới, không nhịn được mà khóc òa lên.
"Nào, uống rượu, ba ngày ba đêm không say thì đừng có mà nghỉ." Đám Đại Tráng, Hổ Tử mắt cũng đỏ lên, sau khi lau đi nước mắt khóe mắt thì vây lấy và rủ rê Thạch Hạo.
Trong thôn như sôi trào lên, gian bếp từng nhà đều đang nấu nướng các mỹ vị, nước trong đỉnh lớn cũng đã sôi sùng sục, mùi thịt chín lan ra rất xa.
Mà bên trên đống lửa, những món nướng đã được bôi đầy mật ong, lại rắc thêm vài thứ giá vị khác khiến người khác khó kìm được nước miếng.
Còn có những quả chín mọng trên khay bạc không ngừng mang tới, nào là đỏ tươi nào là vàng óng, hương thơm thơm ngát.
Từ khi Thạch Hạo từ trần thì rất lâu rồi trong thôn không có diễn ra tình cảnh như thế này, những người lớn tuổi vui vẻ cười ha ha, mặc bọn nhỏ chạy nhảy phá phách.
"Uống cạn ly, mừng tiểu Hạo sống lại!" Thạch Lâm Hổ cười ha hả nói.
Bọn họ ngồi bệt xuống ven hồ, xung quanh là các loại hoa quả rượu thịt, từ người già cả tới trung niên lại tới đám trẻ tuổi như Đại Tráng, Thanh Phong, Bì Hầu, đây quả như là cuộc tụ hội không phân biệt tuổi tác.
Vèo một tiếng, kim quang lấp lánh, con Thiểm điện khuyển từ bên cạnh mang theo gió lớn chạy qua, đồng thời tia điện xèn xẹt đuổi theo đứa con của Nhị Mãnh.