Ánh mắt sáng rực cứ như là mặt trời chiếu sáng, ánh sáng b*n r* vô cùng kinh người rọi thẳng trời cao, luồng sáng này rất chân thật, ngưng tụ thành hình!
Cùng lúc đó, quan tài đang được hào quang sáng rực bao phủ chợt nổ tung hóa thành tro bụi, những rễ cây màu bạc rút lui, rất nhiều cỏ Bất Hủ héo tàn.
Một luồng khí tức đầy mạnh mẽ tản ra, tinh lực trong cơ thể của Thạch Hạo cuộn trào lan tỏa mỗi tấc trên huyết nhục lấp lánh ấy, nó cứ như là một dòng sông lao thẳng về trời cao.
Rất nhiều đứa nhỏ sợ hãi ngồi bệt xuống mặt đất, ngay cả đám Nhị Mãnh, Bì Hầu cũng tái cả mặt, mà những cường giả Thạch Lâm Hổ, Thạch Phi Giao cũng hoảng sợ không thôi, không tự chủ được mà lùi lại phía sau.
Bên dưới ngôi mộ đất, gợn sóng ấy rất kịch liệt, cứ như là một con hung thú từ tiền sử sống lại, uy thế tỏa ra khiến trời đất tê liệt, bốn phía chấn động, cả toà núi thấp đều rung ầm ầm.
"Răng rắc!"
Có thể thấy được, lấy ngôi mộ làm trung tâm hàng loạt khe nứt to lớn xuất hiện lan tràn về tứ phía, cả ngọn núi đó như muốn giải thể.
Nơi đó dâng lên ráng lành, cứ như một vầng thái dương bị chôn vùi bên dưới mặt đất chợt nhô lên cao, thánh quang rực rỡ nhấp nhô rồi chiếu thẳng lên cao.
"Cháu ta!" Lão tộc trưởng hét lớn kích động tới run rẩy, ông đưa tay quơ quơ trong hư không như muốn vuốt nhẹ khuôn mặt của thiếu niên kia.
Hơn một năm rồi, bao nhiêu lần thức tỉnh trong cơn mơ, nhìn thấy đứa nhỏ đang cầm cái bình ngói, miệng đầy sữa thú tập tễnh bước lại gần mình, rồi lại nhìn thấy nó lớn lên, tóc đen tung bay ngạo thị thiên hạ.
Hai mắt lão tộc trưởng rơi lệ, không nghĩ tới lại có thể gặp lại Thạch Hạo, còn có thể thấy nó sống sót.
"Cẩn thận, hắn vẫn chưa hoàn toàn tỉnh lại đâu, đừng nên lại gần." Bóng Lông nói.
Nó và tiểu Hồng tạo ra một màn sáng ngăn cảnh ánh sáng thần thánh đầy chói lọi phía trước kia, nếu không người trong thôn căn bản sẽ không thể chống lại được và sẽ bị đánh bay.
Dù là hai bọn nó cũng cảm thấy giật mình, tinh lực của Thạch Hạo như biển, càng ngày càng nồng đậm, thân thể còn cứng rắn hơn đáng sợ hơn trước đây nhiều, kiếp nạn lần này là một lần rèn luyện đối với nó.
Đánh gãy toàn bộ xương cốt, chém bỏ hết thảy huyết nhục cả người, sau đó đắp nặn lại lần nữa, cộng với việc xung kích của phù văn gỉ đồng, rồi trải qua sự cọ rửa của Chí Tôn huyết khiến cho càng cứng cáp hơn và tràn đầy sinh cơ.
Rốt cuộc, hào quang cũng thu lại, thần mang bên trong tròng mắt của nó biến mất, thay cho vẻ sắc bén là vẻ bình thản, ánh mắt vô cùng thâm thúy.
Bóng Lông và tiểu Hồng thở dài một hơi, sẽ không có chuyện ngoài ý muốn gì chứ?
"Tiểu Hạo!"
Người trong thôn gào to, rất nhiều người nhào về trước, bọn họ chờ giây phút này đã quá lâu rồi, hàng ngày vẫn mong ngóng nó sống lại.
"Ủa, có gì đó không đúng." Thạch Lâm Hổ thất kinh, vô cùng hoảng hốt, suýt chút nữa ngã đúng xuống đất.
Những người khác cũng chấn động theo, chỉ trong nháy mắt cứ như đã trôi qua trăm đời, tựa như đặt chân vào kiếp trước cùng tương lai, tinh thần hoang mang khó mà kiềm chế được.