Dịch: Độc Nhân
Biên dịch: ronkute
"Tiểu Hạo, ta rất muốn ngươi sống lại!" Đại Tráng, Nhị Mãnh cùng mọi người tới, mang theo vài vò rượu, ngồi ở đây uống một chén sẽ hướng về phía trước ngôi mộ rưới một chén.
Bọn họ lớn hơn Thạch Hạo vài tuổi, nhưng khi còn bé, thể chất của Thạch Hạo đã rất mạnh mẽ, lúc đầu còn chạy sau mông chúng nó, về sau lại vượt qua bọn họ.
"Thật khó tin ngươi vậy mà rời đi, làm sao sẽ chết được chứ." Nhị Mãnh ánh mắt đỏ lên.
Bì Hầu, Hổ Tử, Tị Thế Oa cũng đều rất buồn, không ngừng rót rượu, một chén lại một chén uống xong rồi rưới trên mặt đất, vậy mà đã hơn ba tháng, bọn họ cách mỗi vài ngày lại tới đây một lần, uống rượu như vậy, phảng phất như có thể trông thấy Thạch Hạo.
Không nói tình cảm chân thành khi cùng nhau lớn lên thuở nhỏ, chỉ cần nghĩ đến Thạch Hạo vì Thạch thôn làm nhiều việc như vậy cũng đủ để cho họ khó quên rồi, trong lòng cảm thấy rất buồn.
"Thật là bất công mà, tiểu Hạo cô đơn nằm ở chỗ này, còn tên kia lại được xưng là cái thế kỳ tài, nói cái gì mà sắp sửa sẽ vô địch trên trời dưới đất, cái đó vốn là của tiểu Hạo ta mà." Bì Hầu nói.
Bọn họ dù đang ở Thạch thôn nhưng với những chuyện xảy ra ở bên ngoài đều biết đôi chút, bởi vì nơi này cùng Thạch Quốc hoàng cung vẫn có qua lại, tin tức không bị bế tắt.
Vì Thanh Phong thừa kế ngôi vị hoàng đế Thạch Quốc nên lúc nào cũng qua lại giữa hai nơi.
"Các ngươi nói coi, trên đời này rốt cuộc có cỏ Hoàn Hồn hay không he, nếu có thể tìm được một gốc thì thật tốt rồi, ta rất muốn tiểu Hạo sống lại." Đại Tráng trầm muộn nói.
"Ta vẫn cảm thấy nó không có rời đi, dường như vẫn còn bên cạnh ta." Tị Thế Oa nói, hắn là đứa bạn duy nhất nhỏ hơn Thạch Hạo vài tháng tuổi, lúc này cũng đã thành hôn.
Cuối cùng bọn họ dìu nhau trở về, mình đầy mùi rượu cùng nhau xuống núi, đi về phía Thạch thôn.
Trải qua mấy ngày này, nếu nói ai là người đau lòng nhất thì đó chắc chắn là tộc trưởng Thạch Vân Phong rồi, bởi vì Thạch Hạo là do chính tay lão nuôi lớn, tình cảm như ông cháu ruột.
Lão thực sự rất khó chấp nhận, không cách nào tiếp nhận kết quả này, qua ba tháng ngắn ngủi lão như già thêm mười tuổi, tóc đã bạc trắng, dáng vẻ càng già nua sâu lắng.
Lão nhân thường ngồi một mình ở đầu thôn liền mấy ngày, thôn nhân chào hỏi lão cũng không để ý tới, mọi người thấy thế đều rất đau lòng.
" Hài tử, lúc trước con được đưa tới đây, chỉ có cao ngang đầu gối của ta, suy yếu đến nỗi lúc nào cũng có thể chết đi." Lão tộc trưởng thì thào, lão nhìn trong sân giống như còn có thể nghe được tiếng khóc hư nhược của đứa trẻ kia vậy.
" Sau này cuối cùng con vẫn còn sống, ông cháu ta ở chung một chỗ, sống nương tựa lẫn nhau, thực sự tràn đầy niềm vui." Lão than nhẹ, trong đôi mắt có lão lệ đang rơi xuống, trong chớp mắt lão thấy được một đôi mắt to chớp chớp, bước đi tập tễnh của tiểu tử kia đang níu đuôi con chó Đại Hoàng, trong miệng phát ra âm thanh non nớt.
" Tộc trưởng mau đi ăn cơm đi thôi, không nên bỏ bữa." Thôn nhân đến khuyên bảo, trên thực tế, mỗi người đều không dễ chịu gì.
"Ta ăn không vô." Lão nhân cúi đầu, lấy tay v**t v* một cái bình gốm nhỏ, đây là đồ vật năm đó Nhóc tỳ dùng mỗi ngày, lén lén lút lút sợ bị người khác phát hiện bản thân mình đang nấu sữa thú uống.
Đương nhiên, mọi người làm sao không biết được chứ, những sữa thú này đều do các thúc bá đưa tới mà.
" Tộc trưởng gia gia, đại sơn bên ngoài có cái gì thế ạ, con muốn đi nhìn thử một chút, đi ra Đại Hoang." Lúc hơi lớn chút, Thạch Hạo liền bắt đầu muốn đi ra thế giới bên ngoài, muốn đi ra ngoài rèn luyện thực tế.
Những lời này dường như vẫn còn vang vọng bên tay, Thạch Vân Phong lắc đầu tự trách, nói: "Ta thật không nên đáp ứng nó mà, chúng ta cứ như vậy sinh sống ở nơi này, vĩnh viễn không đi ra ngoài thì thật tốt biết bao, như thế sẽ không xảy ra chuyện như vậy."