Dịch: Độc Nhân
Biên dịch: ronkute
Việc tiểu Thạch đã trở về đã làm chấn động cả Hoang vực, từ Bất Lão Sơn trở về thì nó đã bị hôn mê, cả người nó đều bị thương không ngừng chảy máu, sau đó được đưa vào hoàng cung Thạch Quốc.
Thiên hạ sôi trào, Hoang vực chấn động, chuyện này có ý nghĩa là Thạch Hạo hoàn toàn mất đi hy vọng sống sót, không sống được bao lâu nữa.
Tuy rằng có tin đồn nói nó sẽ chết đi nhưng dù sao còn chưa tới mức ấy, hoặc cũng sẽ có kỳ tích phát sinh và có thể gắng gượng vượt qua một kiếp này.
Nhưng bây giờ xem ra, trần gian đã ổn định, suy cho cùng thì nó quật khởi quá nhanh, vị thiếu niên chí tôn làm thiên hạ kinh sợ đã đi đến cuối cuộc đời người, không còn cách nào để cứu chữa nữa rồi.
Thiên hạ chấn động, tất cả mọi người đều đang bàn tán về việc này, rất nhiều người đều tiếc thay cho nó.
"Thạch Hoàng, tuyệt diễm biết bao nhiêu, cứ như vậy mà chết đi, thật quá đáng tiếc mà."
"Cùng Thần khai chiến, giải quyết tai hoạ lớn, cuối cùng lại đẩy bản thân rơi vào cảnh 'thân tử đạo tiêu', sao mà quá bất công, sao mà lắm bi thương!"
Các nơi đều bàn tán sôi nổi, các đại giáo trong thiên hạ đều biết, tuy rằng từ sớm đã đoán được kết quả này thế nhưng khi sự thật được phơi bày thì lại làm cho người ta phải thở dài.
"Tiểu Thạch kỳ thực rất đáng thương, thuở nhỏ đã bị người ta móc đi Chí Tôn cốt, suy yếu đến không chịu nổi, gần như là chết khi vừa mới sinh ra. Sau đó nó được đặt ở một cái sơn thôn xa xôi, từ bé không có cha mẹ nuôi dưỡng, chỉ dựa vào cố gắng của chính bản thân mình để sống sót, cuối cùng một thân một mình đi ra Đại hoang, một đường tranh đấu, bằng chính bản thân mình mà quật khởi, đáng tiếc mà, cuối cùng lại gặp phải kết cục như thế này."
Rất nhiều người đều biết thân thế của Thạch Hạo, biết rõ đến những việc mà nó đã từng trải qua thì không khỏi thở than, đây thật đúng là một số phận đầy ngang trái của thiếu niên chí tôn, lắm trớ trêu.
Phàm là người hiểu rõ thân thế của nó thì đều rất đồng tình, một Thạch Hoàng nhìn như ngang tàn, một tiểu Thạch vô cùng tuyệt diễm nhưng thật ra lại rất đáng thương.
Cuối cùng nó cũng không thể trốn thoát khỏi xiềng xích của vận mệnh, khi còn bé dựa vào chính mình để chống đỡ qua cái chết, thế nhưng sau khi lớn lên, như cũ phải chịu kết thúc bi thương như vậy.
"Đáng tiếc, thật đáng tiếc, thật đáng thương!"
Thiên hạ đều than thở, cũng không biết đã bao nhiêu năm không có chuyện như vậy rồi, tám vực đều đang bàn luận về đề tài của một người, đều lắc đầu không thôi, cảm thấy tiếc nuối thay cho nó.
Và cũng trong ngày hôm đó, có rất nhiều cường giả của các đại giáo tới thăm hỏi.
Không ít người đến thăm, xem như là tiễn đưa và coi như gặp nó lần cuối.
Mọi người đều biết, từ nay về sau, thế gian sẽ không còn tiểu Thạch nữa.
Cảm động và nhớ nhung công lao của nó, tưởng niệm về những chiến tích của nó, các giáo vô cùng kích động, phần lớn mọi người đều mang ý tốt đi tới Thạch quốc.
Trong lúc nhất thời, Thạch đô người đông như mắc cửi, phần lớn đều là tu sĩ đều muốn tiễn đưa Tiểu Thạch, tĩnh lặng chờ đợi một kết cục khiến người ta buồn bã, hạ xuống một kết thúc.
Thạch Quốc, hoàng cung.
Ba đại Tôn giả cùng tất cả vương hầu của Thạch quốc và người của Thạch thôn không nghĩ sẽ từ bỏ, vẫn như cũ đang tìm kiếm biện pháp.
Để cứu Thạch Hạo thì Chiến vương, Bằng vương khẩn cầu người của Thạch thôn, trước tiên để Thạch Hạo ở lại trong cung đừng rời đi vội, bọn họ cho dán bảng cáo thị cho thiên hạ biết, chỉ cần có biện pháp cứu sống Thạch Hạo thì Thạch quốc nguyện ý chi trả mọi thứ.
Tin tức vừa truyền ra, các đạo thống lớn, đông đảo các đại giáo, không ít nơi đều có hành động đưa tới một vài dược thảo cùng với các phương thuốc cổ xưa.
Người của Thạch thôn cũng đã hành động, tổ tế đàn được mở ra, những người này bước vào thông đạo, đem đi cái gọi là Tổ khí đưa đến Thạch quốc, bắt đầu tiến hành tất cả các thử nghiệm.
Có thể thấy, bọn họ đưa đến một cái đỉnh cổ xưa, một thanh cổ mộc màu xanh đen, còn có các loại đá kì lạ không biết tên, hễ là một ít đồ vật cổ xưa thì đều được mang đến.
Không một ai cười bọn họ, bởi tất cả mọi người đều biết thôn dân thật thà chất phác này đã cố gắng hết sức của mình, hy vọng sẽ có kỳ tích phát sinh.
"Cục gỗ này...có thể là Long Huyết mộc, bản thân đã là bảo thụ đồng thời đã từng nhuộm qua long huyết, giá trị liên thành!" Chiến vương giật mình, ông tinh thông y đạo, đối với cây cỏ và các loại linh dược đều rất am hiểu, ngoài ý muốn phát hiện một khối gỗ màu đỏ sậm, không ngờ lại là một khối thần mộc trân quý.
Thứ này rang khô rồi nấu thành thuốc nước, có tinh hoa của long huyết biết đâu có thể có hiệu quả nhất định.
"Cục sắt này, không, đây không phải là cục sắt mà đây là cơ thể của một con thần trùng!" Thần y Trương Trọng cũng theo tới, lật xem những "cổ vật" này, lựa lấy một khối vật thể màu đen giống như cục sắt, gõ ở phía trên làm phát ra tiếng leng keng vang dội.
Hắn khá giật mình, tỉ mỉ phân biệt, đây là một loại thần trùng tên là Hắc Kim trùng, có thể dùng làm thuốc, là một loại thần trùng chỉ có thể gặp không thể cầu.
Có thể thấy, con sâu này đã trưởng thành rồi, tuy rằng chỉ dài có một thước nhưng dược tính mười phần, nó cuộn tròn lại cứ y chang như cục sắt vậy.
Mọi người không thể không kinh sợ, tổ địa Thạch quốc năm đó quả thật không tầm thường, loại thần trùng trưởng thành này có chiến lực cấp Thần, nhưng lại bị đánh chết rồi nhét vào trong thôn.