"Cháu ngoan, thúc mang cháu về nhà nhen, để con chịu oan ức rồi." Thạch Lâm Hổ giọng run run nói, hắn là người đàn ông bước ra từ Đại hoang, lưng hùng vai gấu, vô cùng thẳng thắng nhưng lúc này con mắt cũng đỏ lên, hơi chút nghẹn ngào.
"Đi, chúng ta cùng trở về!" Thạch Phi Giao tiến tới vươn tay ôm lấy Thạch Hạo, cả người nó toàn là máu khiến hắn vô cùng đau xót.
"Con sẽ khỏe lại thôi. Trở lại Thạch thôn, chúng ta không cần phải đi nữa, cứ ở mãi nơi này, không tranh với đời!" Tộc trưởng Thạch Vân Phong giọng run, bàn tay thô ráp nhẹ nhàng v**t v* đầu và mặt của Thạch Hạo.
Thạch Hạo dùng sức gật gật đầu, lời nói chất phát, động tác nhẹ nhàng này khiến nó cảm thấy ấm áp cả người, nơi mũi cay cay, trong mắt rưng rưng.
Những người trong thôn la hét kéo tới đây cung chũng chẳng suy nghĩ gì nhiều, tất cả đau thương và buồn phiền đều hiện lên ở trên mặt, vô cùng giản dị, những lời nói đều phát ra từ tận chân tậm nói lên được nỗi lòng của họ.
Đám chơi từ thuở nhỏ Đại Tráng, Nhị Mãnh, Bì Hầu đều tới, trong mắt ai cũng rưng rưng nước mắt, muốn mang nó về Thạch thôn ngay lập tức.
"Chờ đã." Chiến vương tiến lên, trên mặt đầy vẻ ưu lo, hắn cũng rất muốn đưa Thạch Hạo về Hoang vực thế nhưng tình trạng cơ thể của Thạch Hạo quá yếu, không chịu nổi giày vò.
Hơn nữa, hắn vẫn níu lấy một chút hi vọng, muốn dùng Tiên cốt để chữa thương cho Thạch Hạo. Lúc này, hắn nói cho đám người Thạch thôn hiểu.
Thạch Vân Phong tóc hoa râm, khi nghe Chiến vương nói rõ thì người hơi rung, sau đó cẩn thận lấy một bình ngọc nhỏ từ trong lồng ngực ra, nói: "Chỗ ta còn có Bất Lão tuyền, để cho thằng bé dùng chắc sẽ có chút hiệu quá."
Thứ này vừa ra lập tức khiến mọi người khiếp sợ, phàm là những ai nhìn thấy đều trợn tròn mắt, thần vật như thế này mà cũng có? Tới cùng, Thạch thôn có lai lịch ra sao, tất cả mọi người đều nghẹn lời.
Mà đám Tần tộc thì càng ngây người, ai nấy cũng không thể nào tin vào những gì mình đang thấy, ngay cả thần dịch nghịch thiên này mà cũng có thể lấy ra được.
"Đây là thứ mà Hạo nhi lấy từ bên ngoài về, là để cho người trong thôn dùng thế nhưng chúng ta đều không ai dùng cả, rốt cuộc cũng có thể phát huy được tác dụng rồi." Lão tộc trưởng thổn thức.
Năm đó, Thạch Hạo ở Bách Đoạn sơn đạt được tổng cộng năm giọt Bất Lão tuyền ẩn chứa vật chất trường sinh nên muốn đưa về cho Thạch thôn dùng.
"Từ lúc còn nhỏ Hạo nhi đã không ngừng mang những bảo huyết di chủng, linh dược... từ ngoài về Thạch thôn, giống như một tiểu đại nhân chăm sóc cho gia đình vậy..."
Lão tộc trưởng nói tới đây thì hàng lệ nóng lăn dài trên gương mặt đầy nếp nhăn khiến lòng người xúc động.
Mấy năm trước, Thạch Hạo lớn bao nhiêu? Đã đi ra Đại hoang, tiến vào Bách Đoạn sơn, đi tới tổ Côn bằng và tao ngộ với các cao thủ, rồi lấy rất nhiều thứ mang về thôn.
Mọi người đều cảm nhận được, một thiếu niên với tâm tư đơn thuần là muốn Thạch thôn cằn cỗi này càng ngày càng tốt hơn.
Đây cũng là mặt khác của tiểu Thạch, tất cả mọi người nhìn nó quật khởi, uy chấn thiên hạ thế nhưng không biết nó còn có một mặt như vầy.
Nghĩ kỹ lại, những linh dược, Bất lão tuyền kia đều là dùng mạng để lấy về. Ở độ tuổi này, những đứa bé khác vẫn đang được ba mẹ tộc nhân bảo vệ.
Nó không có việc gì thì thôi, nhưng hiện giờ đang trên con đường huy hoàng, uy chấn thiên hạ lại lâm vào cảnh sắp chết khiến lòng người xúc động vô cùng.
Bất Lão tuyền, mỗi một giọt đều giống như mỗi con rồng nhỏ, có linh tính cực mạnh đang cuộn trào trong bình nhỏ, một giọt này tiến vào trong miệng của Thạch Hạo khiến toàn thân nó phát sáng.