Cùng lúc đó, phía sau ba đại Tôn giả, những vương hầu đều rút ra toàn bộ binh khí, giáp trụ của từng người đều phát sáng, bảo cụ lạnh lẽo, sát ý mạnh mẽ tỏa ra.
Một đám cường giả mạnh mẽ cỡ nào, với hiện tại thì có thể phong Vương ở một nơi bất kỳ, bởi vì nhóm người này đều có sức chiến đấu đỉnh cấp tập hợp lại với nhau khiến cho Bất Lão sơn âm u biến sắc.
"Các ngươi bắt nạt Thạch quốc, làm nhục Thạch Hoàng ta, đúng là đáng chết!" Một vị vương hầu trung niên lạnh giọng nói, tính cách hung hăn, tay cầm một thanh Phương Thiên Hạo kích, ầm một tiếng, hắn là người xuất thủ đầu tiên, bổ thẳng về trước.
Tới lúc này, một vài lão già của Bất Lão sơn trở nên nhút nhát, nhanh chóng tránh né, chủ yếu là đối phương quá mạnh mẽ, thủ lĩnh là ba đại Tôn giả, suất lĩnh một nhóm vương hầu, phỏng chừng có thể tiêu diệt toàn bộ bọn họ.
"Ầm!"
Mũi nhọn của đại kích quét tới, những người kia đều tránh né sang bên, một cung điện to lớn ầm ầm nổ tung hóa thành một mịn.
"Các ngươi quá đáng rồi đấy!" Một ông lão của Tần tộc quát lớn, thế nhưng khí thế rõ ràng không bằng trước, trong lòng lão không chắc chắn, nếu như khai chiến thật thì Bất Lão sơn không chiếm chút lợi lộc gì. Bọn họ chỉ có một Tôn giả, mặc dù có trận pháp để lợi dụng, thế nhưng trong tay đám ngươi đối diện kia là binh khí cấp bậc gì?
Bảo cụ trong tay ba đại Tôn giả cứ như mặt trời phát sáng, tỏa ra khí tức thần linh, có gợn sóng kinh khủng đang dập dờn.
Mặc dù thần kích trấn quốc cùng với pháp kiếm màu vằng đã bị hư hao trong trận chiến của Thạch Hạo, thế nhưng Thạch quốc vẫn còn có những pháp khí cấp Thần khác, lần này đều mang tới cả!
Tôn giả của Tần tộc xị mặt xuống, Bất Lão sơn tự nhiên cũng có những pháp khí như thế này, thế nhưng chỉ có một người khống chế, làm sao so sánh được?
Đặc biệt là, trận pháp ở nơi này đã bị hủy gần hết trong trận đại chiến lần trước, dù cho có phát động toàn diện cũng chưa chắc có thể ngăn cản được ba đại Tôn giả cầm pháp khí cấp Thần trong tay kia.
"Bắt nạt Thạch tộc ta, hôm nay các ngươi cần phải giải thích cho rõ ràng, không có thứ bàn giao thì nay diệt đạo thống của các ngươi, có gì phải sợ!" Chiến vương lạnh lùng nói.
"Nếu như Thạch Hoàng không có bị thương thì các ngươi dám sao? Đã quên năm đó ai từng xới tung Bất Lão sơn của các ngươi hả!" Bằng vương lạnh lùng khơi dậy vết sẹo kia, trong khi nói chuyện tay tay của hắn dùng sức, bà lão kia lập tức hét thảm, xương bị gãy không biết bao nhiêu cái, sau đó bị ném mạnh xuống đất.
"Các ngươi..." Sắc mặt của bà lão này biến thành màu vàng, sau đó là ngất đi vì tu vi đã bị phế!
"Nếu không có bàn giao một cách thỏa đáng, vậy thì đánh, Thạch quốc ta mà sợ à!" Minh vương miệng, tuy rằng hơn trăm tuổi nhưng sau khi đột phá cảnh giới Tôn giả thì tinh thần vô cùng sung túc, mạnh mẽ vô cùng.
"Các ngươi..." Mấy lão giả của Tần tộc thở mạnh, có chút hối hận.
Chén nguyền rủa bí ẩn như vậy, ngay cả Tôn gỉa cũng không nhìn ra nhưng giờ lại bị nhìn thấu khiến bọ chẳng biết nói gì.
Sở dĩ như vậy là vì bọn họ đang lo lắng, sợ vợ chồng Thạch Tử Lăng sẽ lấy Tiên cốt cấy vào trong cơ thể của Thạch Hạo, vì thế cho nên mới muốn nó chết nhanh, bí quá hóa liều.
Cuối cùng, bọn họ cắn răng, đẩy ra một lão bộc có tu vi bất phàm, nói hắn là người chủ mưu mọi chuyện, một mình làm một mình chịu.
Việc này hiển hiên là kẻ thế mạng, sẽ không ai tin tưởng thế nhưng như vầy cũng đủ khiến sắc mặt của đám Tần tộc rất khó coi rồi, bọn họ chưa từng bị ép tơi một bước này.
Hôm nay, bọn họ muốn cãi lý cũng không được, mà sức chiến đấu cũng chẳng sánh bằng, trước nay chưa hề xảy ra trường hợp này!
Ẩn nhẫn như vầy, đẩy ra một kẻ thế mạng, thật sự như nhận lấy một cái bạt tai, mỗi người mặt mày đều nóng rát, trong lòng tức giận khó mà chịu nổi.
Bởi vì, bọn họ là Bất Lão sơn, quá khứ luôn luôn bễ nghễ tám vực, nhìn xuống các đại vương triều, nay lại bị tát một cú, ép tới nước này.
Đúng lúc này, tiếng bước chân vang lên, một đoàn ánh bạc hiện lên ở trên đường, không nhanh không chậm tiến lại gần, tỏa ra khí tức thần thánh và mạnh mẽ.