"Tử Lăng, ngươi có ý gì?" Một ông lão mở miệng, vẻ mặt không được vui, nói: "Chính trưởng tử của ngươi xuất thủ giết đi con cháu nòng cốt của bộ tộc ta, ngươi còn chửi với chúng ta à?"
"Đều cút ra ngoài cho ta!" Thạch Tử Lăng quát lên, hắn làm sao mà không biết chứ, nếu không phải Thạch Hạo vẫn còn linh giác, bị giật mình tỉnh lại thì đã bị hại chết ở đây rồi.
"Thạch Tử Lăng, ngươi chớ có quá phận, trưởng tử của ngươi giết con cháu tộc ta, ngươi không trừng phạt thì thôi ấy vậy mà còn nói như thế, hơi quá phận rồi đấy." Lão cầm gậy gỗ âm trầm nói.
"Cút!" Thạch Tử Lăng nổi giận đùng đùng, trưởng tử đang hấp hối gần như sắp chết vậy mà còn bị người khác hại, may là không sao nhưng cũng khiến hắn giận điếng người.
"Keeng" một tiếng, trong tay của hắn xuất hiện một thanh chiến mâu hoàng kim, gân xanh hai tay nổi lên, dúng sức nắm thật chặt, hiện giờ không cần giải thích gì cả, hắn không tiếc một trận chiến!
"Ngươi... còn muốn động võ?" Vãi lão già trầm mặt xuống.
Có hai người uy h**p ép về trước!
"Đều cút hết cho ta, các ngươi đi hết ra cho ta!" Tần Di Ninh cũng nổi giận, mày ngài dựng thẳng, mắt hạnh trợn tròn, chỉ thẳng mặt tất cả mọi người, mắng: "Hạo nhi nếu như tổn thương tới một sợi tóc, Bất Lão sơn ở hạ giới này cũng đừng tồn tại nữa!"
Những người này vẻ mặt lạnh lẽo, trong lòng tuy giận thế nhưng đều nhẫn. Bởi vì thân phận của Tần Di Ninh chẳng bình thường, hiện giờ nhất hệ của nàng đã dành phần thắng ở thượng giới nên nắm giữ tất cả. Ngoài ra, Tần Hạo cũng đã cấy Tiên cốt thành công, dù sao cũng là con của nàng, tương lai sẽ đăng lâm ngôi vị Chí tôn!
Trong phòng yên tĩnh, những người kia rút lui. Một chiếc đồng thau treo lơ lững, dưới ánh nến rất tối tăm. Thạch Hạo lại hôn mê, mỗi lần tỉnh lại thì chỉ trong chốc lát, sự nghiêm trọng càng ngày càng tăng.
Thạch Tử Lăng ngồi bên giường trầm mặc không nói lời nào, đến tột cùng phải làm sao đây?
"Thời gian không còn nhiều nữa, không thể trì hoãn nữa, thời gian trôi đi thì thân thể của Hạo nhi càng suy yếu hơn, mỗi thời mỗi khắc qua đi thì sinh mệnh càng ít đi."
Giọng nói của Thạch Tử Lăng khàn khàn, vô cùng đau đớn, con mắt mang theo tia máu, đột nhiên hắn đứng thẳng lên.
"Chàng muốn làm gì thế, đi lấy khối cốt của đứa nhỏ kia sao? Nó... sẽ nghĩ như thế nào đây, hơn nữa sẽ có thể chết, dùng tính mạng của nó để đổi lấy tính mạng cho anh mình sao?" Tần Di Ninh với dòng lệ nóng hỏi.
"Lẽ nào trơ mắt nhìn Hạo nhi chết sao? Thời gian càng trôi thì nó sẽ yếu đi không ít, đã kéo dài cả ngày rồi!" Thạch Tử Lăng buồn khổ nhì ra ngoài cửa sổ, bóng đêm mông lung ánh sao mờ ảo, một đám mây đen thổi qua thì càng khiến thêm ngột ngạt hơn.
Ánh nến lờ mờ, Thạch Hạo đang nằm trên giường sắc mặt tái nhợt, hai mắt nhằm nghiền, thân thể gần như không trụ nổi.
Thạch Tử Lăng nắm chặt nắm đấm, nói: "Không được, nhất định phải cứu sống Hạo nhi. Năm đó chúng ta đã phụ nó một lần rồi, lúc đó nó còn nhỏ không ai bên cạnh, một mình ở Vũ Vương phủ trải qua sự việc đó, suy nhược gần như chết. Sau đó, chúng ta lại để nó ở Thạch thôn, chưa từng hoàn thành nghĩa vụ của người ba người mẹ. Những năm gần đây, thành tựu mà nó đạt được thì đều do bản thân nỗ lực mà thành, tuổi nhỏ, một mình rời khỏi Thạch thôn, trong Đại hoang thì đối mặt với những hung thú, cường địch, từng bước tường bước chinh chiến, cuối cùng là quật khởi."