Trên mặt đất, dược thang văng tung tóe khắp nơi.
Trên mặt của Tần Di Ninh chẳng có chút màu máu nào, phương pháp cứu chữa này khiến trái tim của nàng như co thắt lại, muốn dùng khối cốt của con thứ để cứu con trưởng, phải như thế?
Thạch Tử Lăng cũng ngây người, từ từ ổn định lại nỗi lòng, nói: "Thần y, ngoài ra không còn cách nào nữa à?"
Trương Trọng lắc đầu, lão tuy y thuật cao siêu, cũng hiểu được bí pháp phù văn cao thâm thế nhưng những thứ này cũng không cách nào chữa trị cho thương thế của Thạch Hạo được.
"Làm như vậy... có lẽ sẽ làm thương tổn rất lớn cho đứa bé khác?" Tần Di Ninh run giọng nói.
Trương Trọng không nói gì, muốn trị liệu cho Thạch Hạo chỉ có mỗi biện pháp kia, là phải cấy Tiên cốt vào trong cơ thể nó.
"Thần y, thật không còn biện pháp nào khác ư?" Thạch Tử Lăng nhíu mày, hắn tự nhiên hiểu rõ ý của đối phương, cái gọi là mượn tiên cốt chắc chắn chính là cây ghép thẳng vào luôn.
Làm như thế thì quá mạo hiểm, đối với con thứ mà nói thì vô cùng nguy hiểm, nếu sơ sẩy ngoài ý muốn một cái là sẽ tiếc nuối cả đời.
"Lão hũ trình độ còn thấp, chỉ thuận miệng nói ra mà thôi." Trương Trọng nói thế, chuyện này lão cũng không muốn nói nhiều bởi vì ảnh hưởng quá lớn, liên quan tới tương lai của hai thiếu niên.
"Sao lại như thế, tại sao lại tàn nhẫn như vậy, Hạo nhi..." Tần Di Ninh khóc lóc, vô cùng đau đớn, ôm chặt con trai trưởng đang nằm trên giường.
Trạng thái của Thạch Hạo rất tệ, khi tỉnh khi mê, trong cơ thể có rất nhiều phù văn giống như rỉ sét đồng vậy khiến nó đau nhức, đang không ngừng nuốt chửng tính mạng của nó.
Lúc này, ý chí tinh thần của nó đã ngăn cách với ngoại giới, chìm vào trạng thái hôn mê.
"Nếu như nguyên thủy chân cốt trong cơ thể của Thạch hoàng không có tổn hại thì có thể tự mình trị liệu, nhưng đáng tiếc vấn đề xảy ra lại quá lớn." Trương Trọng nói.
Vấn đề lớn nhất trong cơ thể của Thạch Hạo chính là xuất hiện thêm một loại phù văn, mạnh mẽ tới mức khiến người khác sợ hãi, thứ này ngưng tụ với huyết nhục và xương cốt của nó, cơ bản không thể nào loại bỏ được.
Không chỉ danh y Trương Trọng biết mà ngay cả vợ chồng Thạch Tử Lăng cũng rõ, ở hạ giới này không một ai có thể diệt trừ hoa văn quy tắc nguyền rủa này, đó chính là cốt văn cấm kỵ.
"Khối cốt trong cơ thể của Thạch Hoàng bị nát trăm ngàn mảnh rồi sau đó được ghép nối lại với nhau, nhưng vẫn thiếu sót tới hai phần ba, uy thế giảm mạnh." Trương Trọng lắc đầu.
Đây là sự thật, khối cốt trong cơ thể của Thạch Hạo bị phá hủy, phù văn phát ra không cách nào xóa đi loại nguyền rủa kia.
Ở hạ giới này, ngay cả Thần linh cũng không có thì còn sức mạnh nào có thể chống lại được nguyền rủa của vị 'đại nhân' Tiên điện kia?
Huống hồ, phù văn này nằm dày đặc trong mỗi tấc huyết nhục xương cốt của Thạch Hạo, người ngoài ai dám làm bậy, một khi làm nó nổ tung thì sẽ khiến thân thể cũng hủy theo.
Có thể, chỉ có khối Tiên cốt kia cấy vào trong cơ thể của Thạch Hạo, hai bên hòa làm một thể, dù là phát uy cũng sẽ không đả thương tới bản thân, như vậy mới có thể tiêu diệt dấu ấn nguyền rủa kia.