Thế núi chập trùng, tử khí mịt mờ, Bất Lão sơn nguy nga và hùng vĩ.
Từng tòa núi ẩn hiện trong sương mù, thi thoảng còn có thể thấy dược một vài cổ mộc lưu chuyển hào quang, cứ như là tiên cảnh.
Âm thanh truyền đi rất xa, vang vọng trong dãy núi, cứ như là tiếng sấm nổ vang. Thế nhưng vẫn không thấy Tần Hạo đáp lại.
Khóe miệng của Thạch Hạo mang theo tia máu đỏ sậm, máu lại chảy ra, nó rất muốn nuốt xuống thế nhưng không thể, hơi hơi cùng lực một chút là thành ra như thế này thì có thể thấy được thương thế nghiêm trọng tới cỡ nào.
Xung quanh, mọi người lần nữa lộ vẻ khác thường, cận nhận vô cùng sâu sắc, tiểu Thạch sắp không xong rồi, nó cùng Thần đại chiến nên trả giá nặng nề, hôm nay có thể sẽ chết đi!
"Có nghe đồn rằng hắn quyết đấu với vị Thần mạnh nhất, lẽ nào đã thành công g**t ch*t vị Thần cuối cùng kia?"
Nghĩ tới khả năng này thì trong lòng người của Bất Lão sơn rúng động, cảm giác hồn phách như rung lên, chiến công đáng sợ biết bao khiến người khác khiếp sợ.
Nếu là sự thật, tuyệt đối là kỳ tích!
Cũng chính vì vậy bọn họ càng thêm vững tin, tiểu Thạch không còn sống lâu nữa, có thể chỉ cần thêm chút lực nữa là có thể cho no ôm hận mà kết thúc.
Một đám người liếc mắt nhìn nhau, ai cũng âm thầm tích trữ sức mạnh, nếu như cần dùng thì thời khắc mấu chốt sẽ liên thủ phát ra một đòn trí mạng.
Thạch Hạo vẻ mặt lạnh lùng, ngón tay hơi dùng sức, cổ của tên Tôn giả kia vang lên răng rắc, xương xuất hiện vết nứt, việc này khiến người khác sợ hãi tới biến sắc.
Bất Lão sơn chịu khổ quá nhiều rồi, nếu như Tôn giả này lại chết đi thì bọn họ ở hạ giới thì chẳng còn chút lực uy h**p nào nữa, không thể để xảy ra sai sót.
"Hoàng của Thạch tộc, đừng làm bậy, chuyện gì cũng phải từ từ." Một ông già hoảng hốt tiến lên chắp tay thỉnh tội.
Nhưng người khác cũng thu lại khí tức rồi lùi lại sau, tiểu Thạch mặc dù trọng thương thế nhưng nếu bất chấp g**t ch*t tên Tôn giả trong tay kia thì chẳng là vấn đề gì.
Thạch Hạo ấn tay một cái, thần lực dân trào phong ấn lại tên Tôn giả kia, khiến cho một thân sức mạnh tạm thời trở thành hư vô đồng thời sắc mặt cũng vô cùng trắng bệch, cơ thể run run.
"Đệ đệ, đệ ở đâu? Ra gặp một lần." Thạch Hạo lần nữa truyền âm, vận dụng thần lực bản nguyên, trong cơ thể có xương cốt vang lên, rõ ràng đã nứt ra.
Nó cứ như đồ sứ bị vỡ, tuy rằng đã được ghép lại với nhau thế nhưng chỉ hơi dụng sức là sẽ nứt ra, tạo nên tình hình vô cùng nguy hiểm.
Tiếng xé gió truyền tới, một thiếu niên mặc pháp y thần linh màu bạc xuất hiện lăng không mà tới, chiến y trắng bạc phát sáng, khiến nó thần thánh và siêu nhiên.
Nó chỉ mười hai mười ba tuổi, tuổi cũng chẳng lớn thế nhưng lại vô cùng trầm tĩnh, hai mắt nhấp nháy là thần quang xuất hiện, tóc đên bay lượn, anh tuấn uy vũ, đó chính là Tần Hạo.
Tần Hạo nhíu mày, nói: "Ngươi tới đây làm gì?"
Thạch Hạo áp chế thương thế, nói: "Nói bọn họ rút đi, ta có lời muốn nói với đệ."
Tần Hạo gật đầu, nói: "Theo ta vào Bất Lão sơn."
Một đám người tuy có địch ý thế nhưng lúc này cũng tự biết áp chế, không ai đi ngăn cản.
Trên một ngọn núi, suối trong róc rách, gió thổi xào xạt, hai huynh đệ người ngồi xếp bằng đối diện nhau, Thạch Hạo cũng không giấu diếm nói rằng mình sống còn không bao lâu nữa.