Nó đứng dậy, vừa bước được vài bước thì thân thể lập tức xuất hiện rất nhiều vết rách, máu tươi lúc này chảy đầm đìa, nửa người đều bị nhuộm đỏ au, thương thế cực kỳ nghiêm trọng.
Cứ như là món đồ sứ xinh đẹp bị phá nát, tuy rằng đã được ghép lại với nhau thế nhưng chỉ hơi di chuyển là những miếng được ghép lại như muốn vỡ ra lại.
Vẻ mặt của Thạch Hạo u ám, thiếu hụt tinh khí thần, may cả mi tâm cũng đang rỉ máu, vấn đề vô cùng gay go, trạng thái như thế này thì làm sao có thể đi được chứ, sợ nửa đường đã chết luôn rồi.
Nó ngồi xếp bằng trên mặt đất, trong tay cầm chặt cành liễu toàn lực hấp thu và luyện hóa, toàn bộ chồi non đều tróc ra rồi biến vào trong thân thể ấy, đồng thời cành liễu cũng thu ngắn lại hóa thành ánh sáng xanh biếc xoa diệu huyết nhục và xương cốt của nó.
Sau đó không lâu, cả cành cây biến mất, sắc mặt của Thạch Hạo hơi hồng hào một chút.
"Sức sống mạnh mẽ, bên trong có quy tắc sinh mệnh?" Nó kinh ngạc, từ trong cành liễu này nó cảm nhận được một chút sức mạnh cực lớn, cũng không phải là không có!
Chỉ là, pháp tắc tàn dư này có hạn, nhiều nhất chính là một luồng tinh hoa sinh mệnh của đặc tính thần dược , mà không phải là sức mạnh của quy tắc hay phù văn trật tự.
Như thế cũng khiến Thạch Hạo dễ chịu hơn đôi chút, không ít những vết thương trên thân thể đã khép lại, tất cả xương đều kết nối lại với nhau và chầm chậm phát triển, giống như lại lần nữa sinh trưởng vậy.
Nó lại quan sát trong thân thể mình, trầm mặc thời gian dài thì khẽ thở một hơi, quy tắc của Tiên điện vẫn như trước, lực phá hoại vẫn đang tiến hành vận chuyển. Cứ theo cái đà này, nó chắc chắn phải chết, cơ bản không cách nào trị tận gốc được!
Hơn nữa, trên những xương cốt trong cơ thể của mình xuất hiện một loại phù văn đặc biệt, tỉ mỉ quan sát thì cứ như là gỉ đồng vậy, thô cứng và loang lổ màu xanh biếc.
Đây là phù nguyền rủa mà một vị đại nhân của Tiên điện đã luyện hóa từ gỉ sắt từ Tiên điện bằng đồng mà thành, kỳ lạ khó tả, một chi chạm phải thì chắc chắn sẽ chết.
Nếu không phải cành cây tràn ngập tinh khí sinh mệnh do Liễu Thần lưu lại thì nó sớm đã giã từ cõi đời rồi.
Nhưng mà, đoạn cây này cũng chỉ có thể gây dựng lại thân thể và xương cốt của nó cứ không thể nào chữa trị tận gốc được, cứ để thế này thì nó sẽ suy nhược rồi chết trong sự giày vò.
"Cả cành liễu đều đã bị luyện hóa cả rồi, tạm thời khí tức của ta hơi thịnh một chút thế nhưng thời gian không còn nhiều, nhất định phải nắm chặt." Nó lão đảo bước đi, ở gần đó tìm được Hộp báu đồng thau cùng với một binh khí đã tổn hại.
Lần này, tổn thất rất nặng nề!
Chinh chiến và chém giết tới mức kia, cơ bản không có lựa chọn nào khác, ngay cả nó cũng phế bỏ, Chí Tôn cốt cũng đã nổ tung chứ đừng nói gì tới binh khí.
Mỗi một bước đi thì nơi ngực của nó truyền tới cảm giác đau nhức, mồ hôi hột đầm đìa, Chí Tôn cốt vỡ nát nay mặc dù đã ghép lại với nhau, thế nhưng vẫn còn thiếu tới một phần ba.
Chuyện này vô cùng nghiêm trọng, năm đó khi nó mất đi Chí Tôn cốt suýt chút nữa thì chết đi, đây là cơ hội của nó, là căn cơ của Đạo, nếu lần nữa mất đi khối cốt này thì tương đương với việc chém mất bản nguyên.
Điều khiến nó vui mừng nhất chính là, tia thần huyết kia vẫn còn, cũng chính là máu đang tẩm bổ Chí Tôn cốt, nếu không, ngay cả thần huyết này cũng mất đi thì không cần nói thứ khác, Thạch Hạo tập tức khô héo rơi vào hoàn cảnh đáng sợ nhất.