Máu văng tung tóe, vô cùng lấp lánh, cứ như là từng viên kim cương máu long lanh rực rỡ, chỉ là có chút thê lương, b* ng*c của Thạch Hạo nổ tung, nó với nụ cười tươi, ánh mắt bình tĩnh thế nhưng cũng có thương cảm.
"Cứ kết thúc như vầy sao? Thạch thôn tạm biệt, ba mẹ tạm biệt..." Nó khẽ nói.
Máu đỏ tươi nhằm về bốn phương tám hướng, mà xương ngực của nó cũng gãy nát, sau khi nổ tung ra ngoài thì bùng phát ra một luồng khí thế cứ như là trời sụp đầy đáng sợ.
Phù văn vô số lao cứ như là những ánh sáng hình mũi tên, không gì không xuyên thủng, bóng mờ của Tiên điện bằng ddồng kia bị xuyên thủng rồi từ từ mờ nhạt đi.
"Không!" Hoãng Vũ kêu lên đầy sợ hãi, sắc mặt tái nhợt như tuyết, lần đầu tiên lão sợ hãi như thế này, cảm giác cứ như ngày tận thế, ngay cả tâm cũng run rẩy.
Lão liều mạng khống chế pháp lực, tinh khí thần cả thân thiêu đốt hóa thành sức mạnh bản nguyên nhất gia trì lên trên Tiên điện bằng đồng kia, khao khát nó lần nữa ngưng tụ hiển hóa ra.
Đây chính là tấm phù cứu mạng duy nhất của lão, nếu như Tiên điện bị phá thì lão chắc chắn sẽ phải chết, tất cả sẽ bị xuyên thủng, vĩnh viễn chết ở hạ giới này.
"Tiên điện giáng lâm!" Hoàng Vũ gào thét.
Sau khi được vô tận sức mạnh bản nguyên của lão rót vào thì tào cung điện kia quả nhiên rõ ràng hơn chút ít, lần nữa phát uy hiển lộ ra trong hư không.
Thạch Hạo bình tĩnh, b* ng*c của nó đang vang lên, các khối xương cốt khác sớm đã gãy nát chỉ có mỗi Chí Tôn cốt mới nổ tung một miếng nhỏ, nó quá cứng rắn mà!
Một khối cốt cứng như vậy, sớm đã thành hình, ngoại lực khó có thể hủy diệt, chỉ có nó một lòng muốn phá thì mới có thể khiến cho thứ này giải thể, rốt cuộc... nổ tung trong người nó.
"Ầm!"
Thân thể Thạch Hạo run bần bật, trên mặt chẳng hề có chút màu máu nào, thần hồn cũng bị lay động, Chí Tôn cốt hoàn toàn nổ tung lao ra bên ngoài!
Luồng năng lượng này vô cùng dồi dào khiến thiên địa thất sắc, nhật nguyệt ảm đạm, áp chế tất cả, người tí hon mê man ngồi xếp bằng trên Chí Tôn cốt đã vỡ vụn kia quay đầu liếc nhìn Thạch Hạo, sau đó nhằm về phía trước!
Đó chính là Đạo của Thạch Hạo, là pháp tắc trời sinh trong cơ thể của nó, hiện tại bắt đầu nổ tung, nghĩa vô phản cố*, trở thành ánh sáng hủy diệt có thể chém vạn vật.
(*): Đạo nghĩa không che phép chùn bước.
"Răng rắc!"
Tiên điện bằng đồng bị xuyên thủng một cách nhanh chóng, rồi bắt đầu giải thể trong hư không, tiếng rung động không ngừng phát ra, nó cấp tốc mờ nhạt rồi biến mất không thấy tăm hơi đâu cả.
"A..." Hoàng Vũ kêu to, trên mặt tràn đầy vẻ sợ hãi, ai không sợ chết chứ, có thể bình tĩnh đối mặt? Rất nhiều người sợ hãi và không muốn thế này.
Lão bộc của Tiên điện với hùng tâm tráng chí hạ giới, vốn cho rằng sẽ có thành tựu cực lớn, nhất thống tám vực, tìm ra tọa hóa trong truyền thuyết kia, sau đó là quật khỏi!
Lão vượt giới tới đây, không chỉ vì Tiên điện mà còn vì cả bản thân lão, muốn đột phá ràng buộc của nhân sinh thật sự, bước ra một con đường thuộc về mình!
Chỉ là, thời khắc này, tất cả hoài bão của lão có vẻ như thành trắng xám, trong chớp mắt Chí Tôn cốt kia nổ tung thì giấc mộng bị đánh thức, con đường của lão đã tới phần cuối.
"Ta không cam lòng mà!" Lão tức giận, sợ hãi, bàng hoàng, bi phẫn, bất lực, nhưng đều vô dụng, không có bất kỳ biện pháp nào chống lại.
"Xoẹt!"
Một khối Chí Tôn cốt bay tới xuyên thủng b* ng*c của lão, dòng máu tươi tung tóe, nơi lỗ máu nổ tung, cơ thể lão nhanh chóng giải thể, năng lực dồi dào ấy bao phủ tới khiến lão gần như nổ tung.