"Cháu ngoan, cháu cảm thấy có thể giết được ta sao, là đang nói lời vô ích ư?" Hoàng Vũ nở nụ cười nhạt, trong tay cầm chiếc búa nhỏ màu vàng, tia chớp đan dệt xung quanh.
Thạch Hạo thở dài rồi nhìn trời cao dõi mắt về phía chân trời, đó chính là hướng của Thạch thôn, trận chiến này làm sao có đường mà trở về, làm sao có thể nhìn lại người thân?
Sau đó, nó lại nhìn hư không, muốn xuyên thấu thiên địa nhìn về ba mẹ ở Bất Lão sơn, nó muốn nói với họ vài câu.
Nó lặng im hẳn, có chút mất mác, còn quá nhiều chuyện chưa làm xong, tâm tình phức tạp, giờ lại bị ép tới mức này, trận chiến này qua đi trên thế gian còn có tiểu Thạch?
"Ngươi còn nhỏ như vậy, thiên tư phi phàm, chết thật đáng tiếc, thật sự ta có thể để ngươi sống, chỉ cần về dưới trướng của ta trăm năm thôi." Khóe miệng của Hoàng Vũ hơi nhích, nói như thế.
"Hôm nay, ông không chết thì ta vong!" Âm thanh của Thạch Hạo đầy cứng rắn, ánh mắt bùng cháy.
"U mê không tỉnh mà, đáng thương, ngươi đã muốn chết thì ta sẽ giúp ngươi vậy!" Hoàng Vũ chế nhạo với nụ cười châm biếm trên môi.
Sau một khắc, lão vọt tới cùng với hàng loạt thủ đoạn, tuy rằng vẻ mặt bình tĩnh thế nhưng lão lại rất cẩn thận, sợ Thạch Hạo có thủ đoạn đặc biệt nào đó.
Lão là người rất cẩn thận, tuy tu vi cao, thực lực mạnh nhưng khi đối mặt với nhân vật tiểu bối như Thạch Hạo thì không có bất kỳ thả lỏng cùng bất cẩn nào.
Vô số tia điện đan xen, bên trên dãy núi đều bị bao phủ, búa lớn hoàng kim nện tới!
"Răng rắc!"
Chỉ trong nháy mắt bên dưới cũng không biết có bao nhiêu ngọn núi nổ tung, đá bun bắn tung tóe, từng ngọn núi không ngừng sụp đổ rồi hóa thành tro bụi.
Vô số tia chớp đan dệt, nơi đây trở nên mênh mông rộng lớn, tiếng vang chấn động cả Hỏa quốc, tình cảnh vô cùng kinh người!
Đây cũng không phải là tất cả, Hoàng Vũ vận dụng các loại thần thông, bản thân hóa ra bản thể, tiên hạc màu vàng đập cánh, đầy trời đều là lông vàng hóa thành thần tiễn, tất cả đều bắn phá về thân thể Thạch Hạo.
"Ầm!"
Cùng lúc đó, trong thiên địa từng cột trụ hoàng kim không ngừng lao vút lên tận trời cao, đây là sự thể hiện của pháp tắc Hoàng kim, mỗi một cây cột đều hừng hực thần hỏa, phù văn dày đặc.
Thạch Hạo hét lớn, tất cả vũ khí Chân thần đều lấy ra chống lại lão, nơi đây trở nên sôi trào.
Hai người quyết chiến kịch liệt tới thiên địa thất sắc, dị tượng kinh người, cách mấy trăm dặm cũng có thể thấy vùng trời nơi đây đang rực cháy, khiến cả trời trăng cũng bị ép hạ xuống.
"Bụp!"
Một móng vuốt màu vàng chộp tới khiến cả hư không vặn vẹo, gáy của Thạch Hạo suýt chút nữa đã bị xé lìa, vết thương lưu lại trông rất kinh khủng, máu tươi đầm đìa.
Chiến y Bất diệt kim thân chỉ bao trùm tới gần bộ mặt, một ít chỗ còn lại bị thiếu sót, một chỗ nhỏ như vậy cũng đã bị Hoàng Vũ nắm bắt, suýt chút nữa đã g**t ch*t tiểu Thạch.
Thạch Hạo trợn tròn mắt, khống chế pháp kiếm va chạm với móng vuốt vàng của lão, tiếng vang như sấm.
Phương xa, rất nhiều cường giả đã bị kinh động nên vọt tới gần đó, khi nhìn thấy gợn sóng thần năng đầy đáng sợ cùng với bầu trời rực cháy kia thì tất cả đều kinh ngạc tới ngây người, không ai không sợ hãi.