"Keeng!"
Chuyện vừa xảy ra lại càng làm người khác ngạc nhiên hơn, lão bộc tay đỡ lấy, dùng ngón tay chạm vào lưỡi kích, âm thanh kim loại phát ra sau đó mượn lực xoay tròn vọt lên trời cao.
Cánh tay cầm kích của Thạch Hạo tê rần, lực đạo của đối phương vô cùng kỳ lạ!
Chuyện gì thế này?
Khí tức của lão bộc càng mạnh hơn, rõ ràng Chí Tôn cốt đã áp chế được lão thế nhưng sao giờ lão lại càng mạnh hơn nữa, phù văn Chí Tôn vẫn còn hiệu lực mới đúng chứ.
Vết thương trên người của Hoàng Vũ nhanh chóng khép lại, khí thế càng ngày càng mạnh mẽ, tuy dung mạo vẫn già nua như trước, da dẻ mềm nhão thế nhưng cả người lại càng nguy hiểm hơn.
"Hà hà..." Hoàng Vũ cười khẩy, nói: "Ngươi cho rằng tuổi của ta rất lớn, tuổi thọ không còn nhiều ư? Sau, bộ tộc Tiên hạc ta có tuổi thọ rất dài, đồng thời khi hạ giới thì Tiên điện từng tặng cho ta một viên thần đan để tăng cường sức sống. Rất cảm ơn, mượn phù văn Chí tôn của ngươi nên đã giúp cho ta hòa tan được dược lực cuối cùng của viên thần đan này, bây giờ đã hấp thụ toàn bộ rồi."
Thạch Hạo cau mày, quyết đoán rút lui kéo dãn một khoảng cách an toàn. Trong lòng nó thở dài, nhóm cường giả này quả nhiên khó đối phó thật.
"Ông mượn tay ta để luyện hóa thần đan?"
"Về già thì gan ai cũng nhỏ cả, ta cũng không muốn mạo hiểm. Đó chính là dự tính xấu nhất thế nhưng lại xảy ra." Ánh mắt Hoàng Vũ trở nên sâu thẳm.
Thạch Hạo im lặng. Kỳ thật, nguyên nhân chủ yếu nhất chính là, thực lực song phương chênh lệch quá lớn, lão bộc này hơn xa với sinh linh nhen nhóm Thần hỏa bình thường.
Nếu như Thạch Hạo nhen nhóm Thần hỏa thì tuyệt đối có thể sử dụng Chí Tôn cốt để tiêu diệt tên địch này!
Ngay lúc này, phù văn Chí tôn tiêu tán, thân ảnh kia biến mất, Thạch Hạo xoay người rời đi. Tự nhiên Hoàng Vũ sẽ truy sát theo.
"Chạy đâu cho thoát!"
Hai tay của lão rung lên, đôi cánh hoàng kim xuất hiện, tiên hạc thật sự vẫy cánh, sắc bén hơn trước đây nhiều, vô số cánh chim màu vàng bay lượn xung quanh cặp cánh, ánh sáng sáng chói chiếu rọi.
"Ầm!"
Lúc Thạch Hạo né tránh thì bên dưới rất nhiều ngọn núi gánh lấy hậu quả, phàm là bị kim quang quét trúng thì đều nát bấy, bụi mù tới tận trời cao.
Lúc này, Hoàng Vũ đã khôi phục lại trạng thái đỉnh cao của mình, vết thương biến mất, cả người đều nhảy múa ánh hoàng kim.
"Người trẻ tuổi đúng là không biết trời cao đất rộng, ngươi cũng nên xem thử pháp khí của lão hủ nè." Lão há miệng phu ra một cái búa nhỏ hoàng kim, lao nhanh nện về phía Thạch Hạo.
"Hả?" Thạch Hạo thất kinh, đây không phải công kích bình thường, búa nhỏ phát ra âm thanh sấm sét, tia chớp lại đánh xuống, đây là cực tốc!
"A!" Hoàng Vũ hét lớn, búa tia chớp phát sáng kèm theo là tiếng sấm nổ va chạm với pháp khí Chân thần trong tay Thạch Hạo, cú va chạm khiến nó rung lên bần bật, miệng không ngừng ho ra máu.
Búa nhỏ màu vàng này chẳng đơn giản!
"Biển rộng vô lượng!" Thạch Hạo hét lớn, sau lưng nó chập trùng đại dương màu đen, một con Côn ngư vẫy đuôi, dài cũng không biết bao nhiêu dặm với khí Thái âm màu đen vô tận vọt tới, chống lại Hoàng Vũ.
Đại dương màu đen phóng ra sức mạnh Thái âm, vô cùng vô tận, khí tức u ám phả vào mặt, sức mạnh chí nhu đầy mãnh liệt chém về lão bộc Tiên điện phía trước.
Âm thanh tia chớp vang lên điếc tai va chạm với đại dương màu đen kia, hai bên bùng phát ra ánh sáng chói mắt, nơi đây cứ như là tinh vực nổ tung vậy, ánh sáng vô bờ, Thạch Hạo bị hất bay ngay tại chỗ.
Thực lực đôi bên chênh lệch quá lớn khó mà vượt qua được, Thạch Hạo có thể nguy hiểm tới tính mạng, nếu tiếp tục như thế thì chắc chắn sẽ chết!