Năng lượng vụ nổ lan tỏa hình thành nên một tràng vực vô cùng mạnh mẽ, cũng may là đã tán loạn hết cả, cũng không phải là tràng vực vừa mới xảy ra vụ nổ.
Mắt Thạch Hạo như là đèn sáng, b* ng*c phát sáng, cốt văn hiện lên đi kèm là âm thanh kinh văn vang lên, nó vận dụng bảo thuật mạnh mẽ nhất c*̉a mình chặn đánh Hoàng Vũ!
Trên người Hoàng Vũ đầy vết máu tươi, gương mặt vô c*̀ng u ám, bả vai bắp đùi.. khắp nơi be bét máu thịt, nhưng trong vụ nổ kinh khủng đó mà vẫn có thể sống sót.
Trên thực tế, thần hồn của lão rất vững chắc, thương thế này cũng không tính là quá nghiêm trọng, quả thật khiến người khác cảm thán, trong nhóm sinh linh đã nhen nhóm Thần hỏa thì hẳn là nhân vật đáng sợ nhất.
Lão lao ra khỏi vòng xoáy, với sát ý mạnh mẽ bay ra ngoài!
Tràng vực khiến hư không vặn vẹo khiến cảm giác nhận thức của con người bị mê muội, Hoàng Vũ tuy rằng có thần thức mạnh mẽ thế nhưng cũng khó lòng nhìn xuyên qua tràng vực được, chỉ là muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi đây mà thôi.
"Hả, hơi lạ!" Hoàng Vũ cảm giác được một mối nguy cơ, cả người lông tơ nổ lốp bốp, lão nhanh chóng lướt sang ngang biến mất tại chỗ.
Thạch Hạo vọt tới, Chí Tôn cốt phát sáng, một lớp ký hiệu thần thánh tiến vào trong cơ thể, nó quát lớn, nói: "Nạp mạng đi!"
Phía trước, sinh linh với tóc tai bù xù nhanh chóng lao tới, bên ngoài thân thể ánh sáng lưu chuyển lộng lẫy, xung quanh lượn lờ vô số lông chim vàng , cứ như là Thần giáng lâm vậy.
"Hả?!" Thạch Hạo kinh ngạc, nó cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng mà Chí Tôn cốt đã phát sáng, phù văn đã ngưng tụ thành hình, đã vận dụng thì không thể nào thu hồi.
Ầm!
Lần này va chạm với năng lượng cực lớn đi kèm là sinh linh có lông thần kia phát ra đòn mạnh mẽ nhất va chạm với sức mạnh Luân hồi, hai bên cứ như sóng lớn vỗ bờ, bùng phát ra năng lượng cực lớn.
Cuối cùng, bóng người kia rút lui, bị sức mạnh Luân hồi bắn trúng thì nhanh chóng mục nát, chiến y trên người biến thành tro bụi, mà bản thân cũng đang giải thể.
Nhưng, đây không phải là Hoàng Vũ!
"Ngươi quả là đã nắm bắt được cơ hội, lại có một viên thần nhãn, ngay cả tràng vực như vậy mà có thể nhìn thấu!" Âm thanh của Hoàng Vũ lạnh như băng.
Thạch Hạo biến sắc, Chí Tôn cốt phát uy, uy năng kinh khủng nhưng lại không thể bắn trúng Hoàng Vũ, chỉ là hủy diệt đi một con rối hình người mà thôi.
Trong khi Hoàng Vũ nói chuyện thì lặng yên tiến tới gần bắt đầu phản kích Thạch Hạo hòng g**t ch*t cái tên kỳ tài của hạ giới này, giải quyết hậu hoạn.
Lão dùng một con rối để đỡ một đòn Chí Tôn cốt, hiển nhiên đã sớm chuẩn bị rồi để ứng phó cục diện đột xuất này, hiện tại đã đạt được hiệu quả.
Dù sao đi nữa, Thạch Hạo cũng chưa có tìm hiểu huyền bí thật sự của Luân hồi, chỉ là mượn nhờ khối cốt này để sử dụng cho nên mới có thời gian hạn chế, lúc này không thể triển khai lại lần nữa.
"Ầm!"
Bàn tay của Hoàng Vũ vỗ tới nặng cứ như ngàn tấn, đủ để ép cho cả ngọn núi trở thành bụi phấn, xu thế mạnh mẽ nặng nề, đáng sợ nhất chính là vô số phù văn đi kèm quấn quanh trên bàn tay.