Thạch Hạo yên lặng, ông lão nói nhiều như thế lẽ nào đang dò hỏi xem thử nó có phải là đệ tử của Cung điện Chí tôn? Nếu đúng, chắc chắn sẽ không gia nhập Tiên điện.
"Ta thật ra chỉ là muốn lấy thiên Siêu thoát, nhưng đáng tiếc không có cơ duyên đó.
"Cơ duyên đều vô ý xuất hiện, với thiên tư của tiểu hữu ta không hy vọng có một ngày sẽ trở thành truyền nhân của Cung điện Chí tôn rồi đứng đối lập với Tiên điện ta." Ông lão vẫn hòa ái như trước.
"Lão trượng nói giỡn rồi." Thạch Hạo nhìn lão, cảm giác được một luồng hung khí đang ngủ yên trên người lão, đây không phải là loài người mà là một con ác điểu hay hung cầm nào đó.
Lão tên Hoàng Vũ, lẽ nào là một con hung cầm Thái cổ? Thạch Hạo suy nghĩ, không cách nào nhìn ra được bản thể của nó, chẳng qua chỉ thấy hừng hực cứ như một mặt trời vàng chói vậy.
"Lão trượng tới từ Tiên điện, nói vậy là công tham tạo hóa, tầm mắt cực cao, mà kỳ tài ở thượng giới xuất hiện lớp lớp, chút điểm tư chất như ta thì tính là gì." Thạch Hạo nói.
"Trong tiên điện chỉ có bốn vị đại nhân, ta tính là gì, chỉ là một tên đầy tớ già thôi, đời nào có tư cách trở thành thành viên của Tiên điện." Ông lão Hoàng Vũ nói.
"Vừa rồi chẳng phải lão trượng nói là tiến cử ta vào Tiên điện sao, giờ sao lại khiêm tốn vậy." Thạch Hạo càng ngày càng tin chắc ông lão này đang dò hỏi mình.
Hoàng Vũ cười cợt, nói: "Ta thân là người hầu của Tiên điện, tuy tu vi không được, cũng không có thiên phú thế nhưng về nhìn người thì rất chuẩn, nếu có 'Sơ đại', thiên kiêu cực kỳ kinh diễm thì ta có quyền báo lên, giúp bọn họ có thể tiến nhập Tiên điện."
"Ta là người quen lông bông, nếu như gia nhập Tiên điện sợ sẽ phạm vào môn quy." Thạch Hạo lắc đầu.
"Đây chính là một cơ hội, sau khi ta bẩm báo lên tuy không chắc sẽ thành công thế nhưng cũng có một phần hi vọng, tiểu hữu thật sự từ bỏ sao?" Hoàng Vũ hỏi.
"Hay là quên đi, ta chỉ muốn sống một cách yên tĩnh ở hạ giới thôi." Thạch Hạo nói.
Trong lúc nhất thời đôi bên chẳng biết nói gì, ông lão trên tửu lâu tự rót tự uống, vô cùng bình tĩnh.
Thạch Hạo ngồi trên hoàng cung, tuy hai bên cách nhau hai mấy dặm thế nhưng lại dùng thần niệm để truyền âm, tựa như đang ngồi đối diện nhau vậy, cũng chưa hề kinh động tơi người khác.
"Lão trượng tìm tới đây, ý là gì vậy?" Thạch Hạo hỏi, nó cảm thấy hơn nửa là không tránh được một trận chiến rồi.
"Tự nhiên là chung sống hòa bình rồi, ta cũng không muốn động binh khí gì cả." Ông lão gật đầu nói, nhấp xong một chén rượu, tựa hồ rất lâu rồi không có đi lại trong hồng trần nên rất hứng thú với rượu và thức ăn này.
"Ta có ba điều kiện, chỉ cần ngươi đáp ứng thì ngươi cứ làm Nhân Hoàng của ngươi, ta đi tìm tạo hóa của ta, hai bên không xảy ra xung đột." Hoàng Vũ nói.
"Cứ nói!" Thạch Hạo biết không đời nào lại dễ dàng như vậy, nhất định sẽ có chút ẩn ý bên trong, cứ xem điều kiện của lão ra sao đã.