Ngoại giới, chẳng hề yên tĩnh gì, thiên hạ căm phẫn, đều đang chửi rủa bảy Thần, cũng có người đang bàn luận về Tiểu Thạch, ước ao nó khí thôn sơn hà, chém giết tên Thần cuối cùng!
Nhưng mà, Thần thứ bảy vẫn chẳng hề thấy tăm hơi đâu cả, trước nay chưa hề xuất hiện.
Thạch Hạo từng đi ra ngoài một lần để tìm Đả Thần Thạch và Hoàng điệp mang về Thạch Thôn, cũng mang một vài thiên tài địa bảo từ Thạch Quốc về để chuẩn bị chiến đấu.
"Đây chính là địa phương cũ của Thạch thôn trước đây sao?" Một đám trẻ nhỏ hiếu kỳ, không thể tin vào cái hố sâu trước mắt.
Đám Đại Bằng, Tiểu Thanh, Tử Vân hạ xuống, trên lưng có một đám trẻ nhò đi tới vùng đất cũ, hiện nay cỏ dại đã mọc đầy, không còn hiu quạnh như xưa.
Năm vạn dặm xung quanh từng bị tàn sát, thảm thực vật thưa thớt trong một khoảng thời gian, sinh linh chết hết, khắp nơi đều là hài cốt, nay đã khôi phục lại một ít sinh cơ.
Thạch thôn rời khỏi nơi đây, ở nơi đó có lưu lại từng cái hố sâu cực lớn ngoài ra cũng chẳng còn thứ gì nữa. Đại Tráng, Nhị Mãnh, Bì Hầu khá là cảm khái, từ sau khi rời đi đây là lần đầu tiên bọn hắn trở lại.
"Ồ, bên dưới có vật kìa!"
Đại Bằng lao xuống, hiện nay dáng vẻ khác một trời một vực với Thanh Lân Ưng, cánh chim vàng óng, hoàn toàn là một con chim Bằng thật thụ, vào thẳng xuống đáy hố.
Tiểu Thanh cũng hạ xuống, dùng móng vuốt sắc bén bới tầng đất bên dưới ra, nơi ấy xuất hiện một bộ hài cốt khổng lồ lấp lóe ánh tử kim lộng lẫy, có một luồng uy nghiêm khó tả.
Bên trong tóc dài rậm rạp của Thạch Hạo lóe lên ánh kim, Hoàng điệp bay múa rồi lao xuống tiến vào trong khung xương dưới tầng đất kia.
"Là một bộ thần cốt?" Mọi người giật mình.
Đại Bằng, Tiểu Thanh cũng phá tan tầng đất làm lộ ra bộ khung xương khổng lồ ấy, khung xương nằm nơi dó dài tới trăm trượng, toàn bộ đều có màu tử kim.
"Năm đó Liễu Thần cắm rễ nơi đây, nhờ vào đó mà bộ thần hài này khôi phục lại một tia thần lực, cho nên mới sống sót." Thạch Hạo lẩm bẩm, nó biết đoạn chuyện xưa này.
Năm đó, Liễu Thần tắm rửa trong lôi điện vạn trượng rồi từ chín tầng trời hạ xuống, đoạn tuyệt hết mọi sinh cơ, mà Thần thi này mặc dù không cách nào so sánh với nó thế nhưng đối với một cây khô lúc đó thì vẫn có chút hiệu quả.
Chính vì cắm rể ở nơi này, im lặng trong mười mấy năm, Liễu Thần mới rút ra một cành cây để khôi phục lại một điểm sinh cơ, sau đó thần thi này mới có thể sống lại.
Hoàng điệp lượn lờ, trên chân ôm lấy một hạt tử kim tròn vo bay tới bả vai của Thạch Hạo, nó đang gặm cái hạt kết tinh này, tiếng 'ken két' vang lên.
"Đây là thứ gì?" Thạch Hạo đặt cả hai ở trong lòng bàn tay.
Đây là một hạt đá dăm to bằng móng tay, dường như là một khối tử kim chỉ là có chút trong suốt lấp lánh ánh sáng nhu hòa, có chấn động sóng năng lượng kỳ lạ.
Đả Thần Thạch gảo thét tranh đoạt cùng với Hoàng điệp, nó muốn nuốt lấy thứ này.
"Yên nào!" Thạch Hạo ngăn lại.
Kết quả, một Thạch một Điệp cùng lao vào trong hố lớn, tiến vào khung xương khổng lồ kia để tìm kiếm.