Thạch Hạo bùng phát hoàn toàn, đòn thứ nhất còn chưa kết thúc thì nó đã hóa thành một con Côn Bằng hình người vọt tới, hai cánh giang rộng triển khai pháp môn Côn Bằng, phù văn vô tận hiện lên xung kích về phía trước.
Mà ở bên cạnh, kiếm gãy, pháp kiếm màu vàng của Thạch quốc, thần kích trấn quốc đồng loạt xuất hiện và công kích về trước, thần mang vô tận.
"Bụp!"
Tuy rằng người đàn ông của Ma Quỳ viên tốc độ phản ứng rất nhanh, nhanh chóng rút lui thế nhưng cũng không thể nào nhanh hơn pháp môn Côn Bằng được, hiện tại lại có Bất diệt kim thân thuộc Thần cảnh gia trì thêm thì càng nhanh hơn.
"A..." Người đàn ông áo đen thét dài, xung quanh có vô số ma quỳ màu đen xuất hiện, tất cả điên cuồng phát triển ngăn cản sự thảo phạt của Thạch Hạo.
Con mắt của Thạch Hạo phát sáng, nó bắt lấy một trong những pháp khí đang công kích tới đối phương, đó chính là thần kích trấn quốc, ban đầu có màu đen tuyền nhưng hiện tại đã vàng óng tỏa ra ánh sáng chói mắt, nó bổ ngang chém dọc phá hủy rất nhiều ma quỳ màu đen.
Cả khu vực này bạo động, ánh sáng tung tóe khắp nơi.
"Giết!"
Thạch Hạo hét lớn, tóc dài dựng thẳng, con mắt trợn trừng, đại kích trong tay bổ xuống, dùng lực Côn Bằng khống chế bùng phát ra lực công kích mạnh nhất.
Người đàn ông hét lớn, hắn trở nên điên cuồng, trước người xuất hiện vô vàn phù văn mà phía sau lại có một vầng Mặt Trời bùng phát, bản thể mà ma quỳ luyện thành xuất hiện ngăn cản thần kích.
"Ầm!"
Hai bên va chạm, mặt trời màu đen chấn động, một ít phiến lá héo úa hóa thành ngọn lửa màu đen bốc cháy hừng hực bao vây lấy Thạch Hạo.
"Cút!"
Thạch Hạo quát lớn, đôi cánh Côn Bằng sau lưng vỗ mạnh, nặng lượng vô tận, hai khí Âm Dương lưu chuyển đánh tan ngọn lửa kia rồi giết thẳng về phía hắn. Lưỡi kích sáng như tuyết, lực Côn Bằng vô tận trong lúc này cũng tăng mạnh, cả hai cứ như là lôi đình hủy diệt, đi kèm theo đó là những tia chớp to đùng, toàn bộ đều xung kích về trước.
"Ầm!"
Người đàn ông áo đen ho ra bụng máu đồng thời rút lui, dưới sức mạnh bá đạo như thế, dù là hắn cũng nhận lấy thiệt thòi lớn.
Hiệp lộ tương phùng dũng giả thắng*, Thạch Hạo hoàn toàn không để ý gì nữa, nó cũng không còn đường lui nữa, nhất định phải thắng thì mới có thể phá giải sát cục, lúc đó mới tìm được một con đường sống sót mà thôi.
(*): Đôi bên hận thù kẻ có dũng khí thì chiến thắng.
Mà người đàn ông Ma Quỳ viên kia vốn tưởng rằng mình chắc chắn sẽ thắng, cao cao tại thượng, nhưng biến cố như thế này lại xảy ra khiến hắn rối loạn trong lòng, không muốn bị thương, nếu bị thương thì sao tranh bá ở hạ giới này nữa, làm sao thu được những thứ tốt, sợ lúc bị thương rồi sẽ bị những Thần khác g**t ch*t.
Chính là loại tâm tư như thế này thì càng khiến Thạch Hạo thêm dũng mãnh, mà người đàn ông áo đen kia lại càng rút lui.
"Bụp!"
Bên người Thạch Hạo, pháp kiếm Thần linh vàng óng kia bay ra hóa thành một dải cầu vòng đâm thủng bả vai của người đàn ông ấy, máu tươi nhuộm đỏ cả cơ thể.
"A..." Người đàn ông áo đen kêu to, lộ vẻ giận dữ, hắn mạnh mẽ là thế nhưng chỉ trong nháy mắt khi "mơ màng" thì bị đâm thương, hắn hoàn toàn nổi giận.
Hắn biết, nhất định phải xoay chuyển cục diện này, nếu không hậu quả rất khó lường được, toàn thân hắn phát sáng, thần diễm thiêu đốt, bùng phát ra khí tức mạnh nhất.
Một cây hoa hướng dương màu đen hiện lên hóa thành một mặt trời màu đen bao bọc lấy hắn rồi quyết chiến với Thạch Hạo, đồng thời chỉ trong nháy mắt ấy, hàng trăm ánh đen tiến về phía trước rồi bắn tới Thạch Hạo, khiến nó gặp phải nguy hiểm.
Không ngờ là hạt hoa hướng dương, mỗi một hạt b*n r* đều là một luồng tinh khí nổ tung trong hư không rồi hóa thành ánh kiếm, khiến cho trên mặt trên cổ của Thạch Hạo xuất hiện rất nhiều vết thương, hên là mới xẹt qua chứ không suýt chút nữa đã xuyên thủng nó rồi.
Cùng trong lúc đó, người đàn ông áo đen rút lui, hắn muốn tạo một khoảng cách đủ an toàn, điều chỉnh tốt để tái chiến.
Ánh mắt của Thạch Hạo lóe lên, cứ như là hình với bóng không cho hắn thoát khỏi phạm vi này, pháp môn Côn Bằng triển khai tới cực điểm, đôi cánh thần vỗ mạnh, diễn biến ra hai khí Âm Dương, bùng phát ra sức tấn công mạnh nhất.
"Ầm!"
Hai cánh vỗ một cái, rốt cuộc cũng đánh tan hạt hoa hướng dương đang bắn tới kia, sau đó hai cánh cứ như là thiên đao chém về đối phương.